LỤC TÀI TỬ CAM RANH

LỤC TÀI TỬ CAM RANH magnify

Bút ký của Đào Hiếu

Giới văn nghệ giang hồ gọi họ là: Lục tài tử Cam Ranh. Trong sáu người thì có bốn cô gái trẻ và hai chàng trung niên thi sĩ. Bút danh của họ cũng giản dị: Trần Anh Vĩnh Phúc Lam Hạnh Thúy Liên Thanh Tuyền và Mai Trâm.


Người tôi gặp đầu tiên là Vĩnh Phúc.

VINH PHUC

Thực ra tôi đã gặp anh một lần ở Sàigòn trong một quán cà phê vỉa hè. Lúc ấy anh ít nói có vẻ giấu mình. Tôi chỉ biết Vĩnh Phúc là một nhà thơ gốc Huế và sinh sống tại Cam Ranh. Hôm nay anh "bụi đời" hơn. Anh đi bộ giữa trưa nắng tóc dài phất phơ phong trần. Anh dẫn tôi vào "cửa hàng" của anh một căn nhà nhỏ một máy photocopy hai máy vi tính một đàn keyboard và một đàn guitar cổ điển.

Những người khách đến để sao chụp giấy tờ để nhờ nhập liệu các hợp đồng các văn bản... chắc không ai biết anh là nhà thơ là nhạc sĩ. Và đó không là những danh xưng sáo rỗng những tên gọi mang tính hiếu hỉ.

Buổi chiều hai anh em chơi đàn với nhau trong khi chờ Lam Hạnh. Anh chơi keyboard còn tôi ôm cây guitar. Chúng tôi chơi nhạc Phạm Duy Cung Tiến Trịnh Công Sơn Văn Phụng Văn Cao... vài bản nhạc Nga và một ít cổ điển. Vĩnh Phúc sử dụng keyboard như một cây piano anh đệm hợp âm rải khá trôi chảy và đầy ngẫu hứng. Tôi chơi solo. Hai anh em đuổi bắt nhau như sóng biển và gió núi.


Rồi Lam Hạnh đến.

LAM HANH

Chào anh. Giống hệt con gái tôi. Hai mươi lăm tuổi mới học hết cấp ba mà sao sử dụng ngôn ngữ thi ca tài tình đến vậy? Một khuôn mặt tròn dễ lẫn lộn với bất cứ cô gái Cam Ranh nào khác sao có thể là tác giả của những bài thơ xuất thần mà chúng ta vẫn thường gặp trên website DAMÀU?

Những bài thơ của cô gái trẻ này làm chúng ta ngạc nhiên vì mỗi dòng chữ là một con đường dẫn ta đến cảm xúc mới bí ẩn xa lạ hồn nhiên và táo bạo.

-Tại sao vậy? Tôi hỏi.

-Đó là sự bùng nổ thầm lặng.

Nếu không đọc thơ của em tôi không thể hiểu câu trả lời ấy.

&

Buổi tối chúng tôi ngồi nhậu với nhau trong một quán lá trên mặt ao lộng gió. Có thêm Trần Anh. Bỗng nhiên Mai Trâm đến.

MAI TRAM




Tôi sẽ phải nói gì về em ngoài những dòng ngẫu hứng này?


MAI TRÂM


Em bước vào làm bóng tối hỗn loạn

Xô đẩy tan tác

Đêm rách nát sau tiếng nổ lớn của gót hài

Những ánh đèn tự chọc vào mắt mình

Đứt bóng


Trăng rớt xuống sân vỡ như gương soi

Máu nguyệt động chảy đen trần gian

Em đến thay cho vầng trăng thanh bình

Lấp lánh mắt môi

Lấp lánh răng như tinh tú.


Mày vòng nguyệt

Nguyệt đen trên sao

Mày rậm đa mi đa mao

Cúi mặt soi bóng sáng trên lông thỏ trắng

Ánh sáng run rẩy từ vầng trán

Mai Trâm


Mai Trâm một mâm ngọc trai

Nảy mầm hồn nhiên trong không gian tỳ bà

Một đêm cô đơn say giang tẩm nguyệt

"Túy bất thành hoan thảm tương biệt" (*)

Tiếng cười hoang mang trên mặt thời gian


Em ném ta vào biển kinh ngạc

Vì thấy sao đầy trên sóng say khước

Vì thấy mắt đầy giữa đêm lạc đường

Xiêu đổ trong gió vô ảnh.

(thơ Đào Hiếu tặng MT)

Trưa hôm sau uống cà phê với Thúy Liên cùng Lam Hạnh và Vĩnh Phúc. Sân vườn. Nhạc không lời. Tán lá và bóng nằng. Thật vui vì hai người đàn ông và hai cô gái trẻ không nói chuyện thi ca mà chỉ nói về những chòm lông. Cười ngặt nghẽo. Thúy Liên táo bạo và bản lãnh.

-Lúc mới lấy chồng ở chung chạ nhiều người. Có khi hai lần một đêm. Phải trùm mền kín mít. Vừa làm vừa hồi hộp.

Tôi bảo:

-Còn Lam Hạnh thì hiền khô.

-Em không hiền đâu. Em dữ lắm đó.

Thúy Liên ngửa mặt cười:

-Lam Hạnh là xử nữ.

-Sao thơ của em dữ dội quá vậy?

-Đó là sự bùng nổ thầm lặng.

Tôi tin. Vì Lam Hạnh đáng yêu như con gái tôi. Nhưng tâm hồn Lam Hạnh đáng nể như "sư phụ" tôi. Hôm qua tôi thức rất khuya để viết mấy dòng về cô bé đất Cam Ranh này:


LAM HẠNH


Cát biển ngủ trong nhiều ngàn năm

Không nghe tiếng sóng

Không nghe gió trườn qua núi đá

Ném lời thề tuyệt vọng ngoài khơi xa


Bị sóng cưỡng hiếp triền miên cát ngất xỉu

Gió hú gọi suốt đêm không tỉnh lại

Nắng liếm láp trên những hạt ù lì

Chai cứng trầm tích vĩnh cửu

Cát chết bị phơi trong tàn phế mặt đất


Trong cổ tích có cô bé 25 tuổi

Bước rụt rè một sáng sớm mộng mị

Bị dẫn dụ bởi giấc mơ khùng đêm qua

Thăm dò cát bằng bàn chân lạnh của mình

Đánh thức cát bằng giới tính nữ

Đánh thức cát bằng hớ hênh


Cát ngoe nguẩy

Lốm đốm mọc những mầm đá sắc nhọn

Nhú lên nhanh những xúc tu hoang đường

Tràn lan trên mặt đất nức nở

Cát bừng tỉnh hoan lạc vô độ

Hút hết nước của biển hút hết gió của núi


Cô gái đi một mình trong bình minh

Cát uốn lượn ngoan và hùng mạnh

Cát rùng mình khi bàn chân em chạm

Quằn quại thở gấp và rên rỉ

Cát mềm như nhũ hoa đầy sữa mặn chát

Kêu lên khúc prélude biến ảo

Những ngón chân hồn nhiên kích thích sa thạch

Cát chết một tỉ năm còn biết hổn hển

Còn biết tiết dịch bàng hoàng đầm đìa mặt biển

Tràn ngập sữa tươi Lam Hạnh

Không đường


Cá chết trong biển kỳ lạ

Cá sợ hãi màu trắng mọc cánh bay lên trời

Loài người khát lao xuống biển

Ngụp lặn trong ảo giác trắng

Đầy tinh dầu hoa sữa


Giống như Moise Lam Hạnh dẫn loài người đi về đất hứa

Biển xẻ đôi đường đổ bê-tông

Cô bé 25 tuổi khai phá ngôn ngữ

Và bằng ngôn ngữ phù thủy cô có thể làm cho bão tố thành nỗi nhớ làm cho cát trở thành đa tình và biển thành trẻ nhỏ

Bằng ngôn ngữ huyền ảo của mình cô bé hồn nhiên thay đổi thế giới


Không ai biết cô gái 25 tuổi đang đi một mình chìm khuất trong phố chợ kia

Là chiếc lá nho thất lạc từ Địa Đàng.


(thơ Đào Hiếu tặng LH)

Tôi không có bài thơ nào tặng Thúy Liên



THUY LIEN

vì cô nương ấy đã có chồng rồi (sợ bị đánh ghen chạy trối chết!). Nhưng sẽ rất vô lễ nếu không nói rằng đó là một phu nhân xinh đẹp. Nhất là vầng trán. Đó là vầng trán mà Phạm Duy từng nhắc đến trong bài Bên Cầu Biên Giới: "Mộng về đêm đêm khát vầng trán thơ ngây". Nhưng thơ Thuý Liên cũng đẹp. Một tâm hồn đã chín cảm xúc đã chín. Thúy Liên cảm nhận ngoại giới một cách tinh tế run rẩy sử dụng ngôn ngữ như kiếm pháp vô chiêu. Ví dụ như bài:


NHỮNG BÓNG TỐI M ÙA HẠ


Em đắp bóng tối lên mình

mùa hạ khỏa thân

giấu mặt sau những ngọn tóc lơ lửng sáng

màu kêu vang

sắc kêu vang

bí ẩn anh kiếm tìm mê mệt

xé toang những cửa hẹp hạnh phúc


Em choàng lên vòng cổ những thanh âm

tiếng đàn trăng chảy đi từng giọt

giọt giọt gầy

dán lên nỗi nhớ ngu ngơ thiếu nữ

phủ đầy mụ mị em

hạ biệt ly


Em thắp những ngọn đỏ khô khát

đóng những con dấu số phận

vào vách núi rướm máu

lên những luống cày ruộng hạn

và khóc những vết tình rách thịt

cỏ xơ xác úa

mùa hạ...


Tháng 4/2007

&

Thanh Tuyền có dáng vẻ của một dòng suối nhỏ róc rách nhưng thơ của cô thì sâu thẳm.

thanh tuyen



Đã có mấy ai viết về "ngày về" được như thế này:


MÙA XUÂN NHẤT ĐỊNH NHỮNG SUM VẦY


khi những tờ lịch cuối cùng thinh lặng rơi

bên thềm cũ

mùa đông bưng mặt khóc ngất cố níu giữ vào đâu đó

sùi sụt những cơn giông xám xịt ẩn ức bóng tối

những bán mua thương lượng rẽ vào ngõ hẹp

đợi chờ ngầy ngật những cơn say

những người tình cõng trên lưng kỷ niệm nát nhàu

thả đáy vực mơ hồ nghi hoặc


khi những tờ lịch cuối cùng thinh lặng rơi

tôi gói nỗi buồn cơm áo những con chữ loăng quăng

choàng qua vai vết thương tình loang lổ

một gánh đúm đùm gọi cửa về nhà

mẹ cười mắt lệ nhòa

tóc bạc cha nhoi nhói từng sợi vui

em thơ ngây tay ngửa đòi quà


khi những tờ lịch cuối cùng thinh lặng rơi

mùa xuân

nhất định những sum vầy

không buồn hơn những chia xa...

Vĩnh Phúc nói:

-Thanh Tuyền sắp đến.

Lúc ấy Phúc và Lam Hạnh đang ngồi trước computer. Hai người phải làm cái công việc thường ngày của một lao động bình thường vì sinh kế. Đó là điều đáng tiếc. Tại sao những người có tài như họ lại không được dành cho những công việc thích hợp hơn? Tôi ngồi sau lưng hai người. Tôi không nói chuyện vì họ đang tập trung vào công việc. Nhưng tôi chơi đàn. Tôi muốn bạn tôi làm việc trên nền nhạc nhẹ. Tôi muốn tiếp sức cho bạn phục vụ cho bạn. Tôi muốn làm một điều gì đó cho bạn.

Tôi chơi nhạc nhẹ. Giải tỏa stress. Giải tỏa những bề bộn cuộc sống. Một đôi lúc Lam Hạnh ngừng tay hát theo tiếng đàn.

Rồi Thanh Tuyền đến. Xinh xắn khép nép. Thanh Tuyền là cô giáo dạy nhạc. Tôi hỏi:

-Em chơi nhạc cụ gì vậy?

-Em chơi keyboard.

Nhưng không phải lúc. Tôi cất đàn. Bảy giờ chúng tôi ra quán lẩu dê.
Trần Anh
đến.

TRAN ANH

Trong lục tài tử Cam Ranh ông là cây cổ thụ. Tóc dài muối tiêu phong thái kiêu bạc. Thơ ông cũng kiêu bạc. Ông là giáo sư dạy tiếng Anh nhưng lại làm kế toán cho một công ty hải sản. Tửu nhập ngôn xuất. Nhưng hôm nay ông ít nói dù ông cụng ly với tôi hết nửa lít "ngọc dương tửu". Vĩnh Phúc uống ít nhưng mộng mị thì nhiều . Anh đã cho tôi nghe cả mấy album ca khúc của anh. Có những bài thật rúng động. Độc thân chơi keyboard và guitar đều giỏi. Đó là "cảnh giới" nhiều người mơ ước.

Cần gì giàu sang. Vì thi ca và âm nhạc là của cải trời cho. Anh có quá nhiều. Nếu hào sảng thì chia cho anh em một ít để dành xài.


Sàigòn ngày 16.01.2009

ĐÀO HIẾU

.............................................

(*) Tỳ Bà Hành - Bạch Cư Dị


Nguồn : Daohieu.com

VMT

chào Đoàn Thi Sĩ!

mình sang chơi nha!
đã đọc LỤC TÀI TỬ CAM RANH" và...xin cám ơn Đào Hiếu (cũng là một "sự cảm mến vô cùng qua hai chữ Đào Hiếu và một tấm ảnh đâu đó trên báo) và ĐVP đã cho mình một "nhớ lại" + "nhớ thêm = "đáng nhớ + tha thiết nhớ. lâu lắm rồi mình chưa thấy được 2 chữ"hạnh phúc" và hình như chiều nay "nó" lại "đột ngột quay về" ha ha. xin cho mình được cười lên thật to. bạn ơi đừng trách!
chúc ĐVP và Lục Tài Tử vui-khỏe!

dã tràng

Kính anh Vĩnh Phúc!

Đọc bài ni đc biết thêm 5 người trong bộ Lục tài tử CR (anh VP và thơ anh thì em bít tài từ lâu rồi hè hè...)
Thực lòng ngưỡng mộ các anh chị. Mong có ngày đc diện kiến...

maithao

Lục tài tử ở Cam ranh thật là tuyệt thi ca và âm nhạc...Hiểu thêm về tài của anh và các bạn Cam ranh mảnh đất mà em chưa hề biết.

HHS

Trả lời

Chào anh!
cái tập thơ Ngày lạ em ra từ hồi Tết ấy ạ! Khi nào có dịp mong được tặng anh 1 cuốn.
Em có đọc (qua bản photo) tập thơ Ngực cỏ của Lam Hạnh. Rất ấn tượng!
Chúc mừng Cam Ranh nha! :D

HMT

Ghé thăm Vĩnh Phúc hi vọng sẽ có hiểu thêm về nhà thơ! "Túp lều" của HMT luôn để cửa.. Chúc VP sống tốt viết tốt bình an!

nguyenhuuhiep

Chào nhạc sĩ thi sĩ Vĩnh Phúc

Chào anh Vĩnh Phúc
Đáng lẽ vào nhà anh từ lâu nhưng máy bị sự cố nay mới vào đọc được thật vui khi gặp được VP là nhạc sĩ thi sĩ tài danh điều đặc biệt VP là người Huế lưu lạc xứ sở Hoa cát Cam Ranh Nguyenhuuhiep cũng là người Huế trôi dạt vào Diên Khánh Khánh Hòa. Thơ anh là lạ và có vẻ thế thái nhân tình nhiều tư duy. Chúc anh vui khỏe sáng tác nhiều có điều kiện anh em mình gặp nhau nhé!

Thanh Trắc Nguyễn Văn

Gởi bạn doanvinhphucc

Cảm ơn bạn đã giới thiệu về lục tài tử đất Cam Ranh
Chúc vui

TTNV

sunrise

Chào anh Vĩnh Phúc

Thật bất ngờ khi được anh ghé thăm. sunrise rất vui khi đọc cảm nhận của anh.
Mong được học hỏi thêm!
Thân mến!

Lê Vi

cảm nhận

Xin chúc nhóm anh Vĩnh Phúc luôn thành công trên con đường nghệ thuật sẽ đem lại cho mình và cho đọc giả những niềm vui tinh thần đó phải chăng là hướng đi tuyệt vời cho những ai muốn ngồi đồng bàn với lý tưởng nhiệm mầu thánh thiện?Niềm vui chợt đến chợt đi nhưng nghệ thuật là vĩnh hằng.Chúc nhóm anh đả đi đúng hướng

Mây ngàn mùa thu

Quá hay.
Các anh chị tài hoa và ứng xử với nhau rất tuyệt...
Cám ơn tác giả đã phác thảo những chân dung thật đẹp.