TRƯỜNG SA MỘT BÀI THƠ & MỘT KHÚC HÁT

By Vĩnh Phúc- Lê Vũ

 
  • TRƯỜNG SA MỘT BÀI THƠ

 

TÔI PHẢN BỘI

Tặng VL


Khi tôi vục mặt vào những thỏa hiệp no nê
những chân dài bít tất đen và ngực núi lửa
chảy dung nham ở ba ngàn độ C trơn láng
xấp polimer dủ dỉ đồng đô thơm phức
chị hàng rong bán rao đêm khản giọng
chân phố lê la chú bé đánh giày mệt lữ


Khi tôi vẫn chễm chệ trong cái ghế bành chạm trổ
không rời bỏ
máy điều hòa cao cấp và khung rèm cửa vàng lợt
bên ngoài kia ngọn gió ầm vang sóng
mưa bão sầm sập động ngang trời
đói mắt cơm áo


Khi tôi im lặng giở từng trang sử lộng lẫy chiến công
cô giáo già ngày ấy cố nhét vào đầu tôi hủ nút
như người ta nhồi bông cái gối ôm tròn lẳn
biển khơi xa móng Bắc* rập rình
những tàu chiến kình ngư há mỏm
giương vây quẫy đuôi khuấy tung mù sóng


Tôi bất động
soi mặt tôi một ngày bỗng thấy
tôi phản bội ...


 
Vĩnh Phúc  

---------------------

  • Chữ của Vi Lãng
  • Nguồn : damau.org

http://archive.damau.org/index.php?option=com_content&task=view&id=3228&Itemid=1

  • TRƯỜNG SA MỘT KHÚC HÁT

      
      THÁNG TƯ TRƯỜNG SA

Thơ : Nguyễn Khoa Điềm

Nhạc : Vĩnh Phúc

Trình bày : Anh Nguyên

-----


Tháng tư mùa biển lặng

Đảo xa ca hát lời thiếu nữ

Tháng tư người lính đảo

Nụ cười lấp lóa nắng

Dưới hàng cây phong ba

San hô chập chờn đáy biển


*

Truờng Sa trái tim tình yêu

Tổ quốc phập phồng cát lửa

Đảo xa sóng gió mịt mù

Buồn vui lệ máu

Ngày mai khi em ra đi

Còn giữa đại dương

Người lính đảo sạm đen ngồi bên súng

Đón mặt trời và hát


*

Tháng tư mùa biển lặng

Đảo xa ca hát lời thiếu nữ

      Tháng tư người lính đảo

      Nhìn đăm đăm cô gái

      Dưới hàng cây phong ba

       Em khóc tự bao giờ

      
      *

       Truờng Sa lời nguyền sâu thẳm

       Ngàn trùng Vạn lý Trường sa  ( 2 lần )




More...

KHÚC CA CHO NGƯỜI TÌNH ...NI CÔ

By Vĩnh Phúc- Lê Vũ

 

Buổi sáng nhớ ...vợ . Buổi tối lại nhớ ...người tình .

Gửi lại khúc hát : UYÊN ƯƠNG GÃY CÁNH để nhớ nàng

giờ này sớm chiều kinh mõ niệm Nam Mô ...


UYÊN ƯƠNG GÃY CÁNH


Nhạc & lời : Vĩnh Phúc

Trình bày : Anh Nguyên

              Riêng cho N...






Hững hờ bay hững hờ mây

Mây bay mấy dặm quan hà
Mây trôi mấy cõi biển đời mênh mông
Hững hờ rơi hững hờ sương.


Sương rơi sương rụng sương rụng tơi bời

Tím cả hồn trăng tím cả tình xanh
Kể từ khi kể từ khi
Uyên ương gãy cánh
Em đoạn tình rồi em đoạn tình rồi.


Em chôn đời xanh bốn bề không hư

Em mang tình xanh vào câu kinh buồn
Nghe đời tịnh lặng nghe lòng tịnh lặng
Về bến mù xa.
Sông Ngân thờ ơ áo cỏ lều tranh
Hương xưa nhụy rơi nằm im cung đàn
Ta còn một mình nghe tình muộn phiền trở về biển khơi.


Bên thềm lan gót hài xưa

như khơi như động mối tình
trăng xanh mấy thuở bạc tình trăng ơi
Lững lờ buông lững lờ chuông
Như khoan như nhặt vang vọng mấy hồi
Chuông gọi hồn ai
Hay gọi tình ai  

More...

HAI BÀI THƠ PHỤ ÂM

By Vĩnh Phúc- Lê Vũ

 

VĨNH PHÚC


Loại Thơ Phụ âm do nhà thơ Đặng Thân ở Hà Nội khởi xướng lấy Phụ âm đầu làm nền tảng trong việc xây dựng từng câu thơ . VP đã học đòi thử nghiệm hai bài thơ chia vui với bạn bè ngày chủ nhật đẹp .....


1-      H1R5

                  ( Phiên âm là hát một rờ năm )



ngày suông xuống nhấp nha nhấp nhổm anh

đứng anh ngồi nhấp nháy đèn

mờ lu mờ mịt mờ mòng mờ mơ mời

mười bảy em em mười bảy bia bưng bia bọt môi

nâu tím nâu trầm nâu đen nâu đỏ gọi


vi rút H hỏng hơ hơ hô hố hô hô một

R rẫm rờ rịt rụt rè rốn rờ rậm rịt năm

sướng cha sướng chết quên mất cái mã cha anh mấy

năm chưa tảo mộ


H1R5 không cần tương tư tệ tệ thì thôi tình khuya ai tỏ

tôi tủi phận tôi tủi cái tui túi

đói ăn rau đau uống thuốc biết đâu đù đơ đú đỡn

ngao ngán Phật niệm Nam mô cứu khổ cứu nạn

mai mốt mười phương cực lạc mím môi ngoảnh lại

nhân gian còn ngong ngóng ngỏng ngờ ngờ vực vực


H1R5 mồ trăng ai điếu đỏ một trời sao nhang đèn điếu ai .



2- MĂM MẮM MÔI MỤ MỊ


dích dắc đồng hồ qủa lắc lẩm bẩm hẹn

chiều lu lú ngực

cụng cựa con gió trố mắt to hó ngắm

váy ngắn tò ho

lời ỏn ẻn hẹn thề lời ong

óng giả mê


chiều lê thê thu lòe

xòe hát ông ống ủn ỉn

gã Hàn hít hốp kim chi hay

háy mắt hí hi

gã Đài trùng trục tròn quền quệt

quét mấy ngón bậm bịu bôi

bẩn làn da em


nhem nhép mưa chú bé đánh giày nhoen

nhoét bùn chân phố nhỏ

choe choe mắm tôm mắm cá chát chua lầy

góc chợ

mèo mẻo mèo meo mèo vẫn còn nghèo

mười bốn năm bốn chín bốn mua

vẫn còn thua


hiện đại hỏi hong hòng hóc trong vòm họng

hóa thân hóa kiếp mấy vận luân hồi hóa

xin làm cơn gió đại đóa vu vơ về măm mắm

môi em mụ mị

•·
     
Mời xem thêm về Lý thuyết Thơ Phụ âm

http://www.tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=7598

More...

VĨNH PHÚC - MÙA XUÂN EM SẼ VỀ

By Vĩnh Phúc- Lê Vũ

 

MÙA XUÂN EM SẼ VỀ

Trăm năm như là /Giấc hoa mơ màng /Xuân về !
Xuân về hay em về ? Em là xuân mà xuân cũng là em !



MÙA XUÂN EM SẼ VỀ

Nhạc và lời : Vĩnh Phúc
Phối âm & trình bày : Anh Nguyên

Riêng cho Nguyễn Liên





Đợi em đợi em về
Như ngày đông chờ nắng
Như cỏ đêm chờ xuân
Như mây lên chờ gió
Đơi em đợi em về
Đợi em đợi em về
Mưa leo nheo lệ khóc
Đôi tay run bật thức
Mùa xuân mùa xuân


Mùa xuân em sẽ về
Mùa xuân em sẽ về
Rưng rưng nụ hoa môi
Trên không một tiếng chim vừa im lắng
Mùa xuân em sẽ về
Mùa xuân em sẽ về
Xôn xao nhành phong lan
Ban mai lụa áo em vừa xanh trời


Mùa xuân tóc em thơm là
Áng mây la đà
Cỏ non hé môi tươi cuời
Líu lo bên đời
Mùa xuân
Vui chân trong nắng
Thênh thang qua phố
Cười lên
Trăm năm như là
Giấc hoa mơ màng
Xuân về .

More...

CHÙM THƠ NỮ CAM RANH

By Vĩnh Phúc- Lê Vũ

 

CHÙM THƠ NỮ CAM RANH


LAM  HẠNH  ( 1983)Preview



MORNINGTON- BÌNH MINH

         DẬM DẬT NHỮNG ĐÔI CHÂN


Mornington

ban mai chạy tới chân mây rắc bạc

gặm bình minh nở gặm cỏ non tơ

lốm đốm trắng những chú bò đực kiêu hãnh

cuống họng hoài thai dăm ý tưởng tồn sinh

giai âm đỏ hỏn bản năng nguyên thủy

Lưỡi quẹt thèm khát

huơng tràn lên vũ điệu phồn thực


Mornington

ban mai xanh cháy lên nguồn cơn khát dục

tình yêu vẽ lên thân bò cái vàng rực

nước chấm tình đẫm bộ lông sậm óng

căng cứng không gian chiếc bụng tròn phỡn

búp son bầu dục hé

mặt trời há mồm cười mặt trời hú

ò ò ò


Chạy vòng quanh bò đực chạy vòng quanh

hào hển móng bấm vào mùa dâu chín

tiết tấu man rợ và âm thanh liếm láp

không cần ngọng nghịu giả vờ yêu em và

khốn khổ mơ màng nhìn ngắm đầy hâm mộ

vòng ức vòng ngực vòng mông no đủ


Chạy vòng vòng thiếu nữ bò cái chạy vòng vòng

quẳng tất cả lễ nghĩa đúm đùm một gói

bên đường

không cần quá nhiều trí tuệ phẩm chất để yêu và

làm tình

khi âm dương khuấy chung trong cùng một cơn khát

tứ tuợng biến mất mọc thành hai chân hiện sinh

nhị nguyên viên thành nhất nguyên khi đàn bò yêu nhau

trên căn bản của hai chân sau

đủ sinh thành

bình minh trên Mornington dậm dật những đôi chân



NGÀY THỨ HAI MƯƠI LĂM

                                   Viết cho Sn - VL


Một đỏ một đường bay mặt trời xô ánh sáng

Cửa mở ngày thứ hai mươi lăm chín phương mây

Lưng chừng một tiếng kêu chim hạc

Âm khúc chiều tà hồ minh hồ minh


Tháng mười dây đàn căng trở mình

Cây cổ lục xanh hơn màu áo mới *

Anh qua sông thế giới màu môi em

Tóc mùa thu trăng màu máu ngực mây trắng


Tháng mười địa đầu mưa những thán từ

Những cái lưỡi sơ tán những kinh tuyến rét đông

Tồng ngồng anh phố đen mặt truồng trắng

Khóc sinh tử dị kỳ

Bệnh Lão vệt nhăn nhỡ tế bào

Bột màu vẽ dở tranh oe oe


Tháng mười ngày thứ hai lăm

Vùng biển cá mùa hơi thở sóng

Nắng nhiệt đới tinh tú đầy cát bãi

Sinh nhật anh mắt lá dăm vỡ ngày

Một vết sẹo

Niệm thầm năm mươi cõi thu không


•·   
Thơ : Mùa ăn ong - Đất vỡ - Vi Lãng



MAI TRÂM- 1983

Preview

MÊ ÂM SÓNG VĨ CẦM


Mê âm mê âm sóng chạm chiều không đáy

Mong manh mong manh đàn vỡ bóng thu phân

Dãi lụa bạch quấn khói lem ngày cũ

Trải hương ra những nốt nhạc vô ngần


Mê âm mê âm sóng chạm ngày thịt da

Tiếng trầm loảng pha vào hương biển mặn

Tay hoang mang giọt lệ nào cũng đắng

Triều dâng triều dâng những đóa bao la


Rủ rê rủ rê trên vành tai xuân dậy

Bốn hướng sóng vang khúc thổi ngày xanh

Rồi sẽ tan mây mùa em tung tẩy

Bình minh thơm cánh én đã viên thành


Mùa xuân mùa xuân sóng xô bùng nở

Lang thang chảy lòng thiếu nữ đang tơ

Giọt âm ỉ bập bùng trong hơi thở

Mê âm mê âm sóng chạm đến vô bờ


Trên biển xuân 2007


BÊN NGOÀI VƯỜN ĐỊA ĐÀNG



Preview
1. Chiều Eva


Vườn thơm mênh mông loang đồi hoa sữa
ngực liêu trai và chân phù điêu
chiều Eva...
trái cấm ẩn dụ
thời gian ẩn mật
lời gọi mời của Rắn...


Ướt sũng em
đáy chiều Eva ngợp hoang đàng
khi cắn vào anh hân hoan
hư đốn bàn tay và những môi cháy
tóc dốc ngược thành cơn say
gió vãi lên trời khát
giọt mưa mùa hạ
tu hú kêu lừng trên vầng mây rất lạ


Không có chiều Eva rất thực
cuộc lữ
có gì vui?



2. Đêm Adam

Đêm
thở hương mùa em ngồn ngộn những nấc thẳm
đồi vun nụ phơi sương hồng sương pha nguyệt bạch
Anh không còn nhớ buổi chiều trần truồng ra khỏi cửa
không cần vác nỗi buồn trên bí ẩn lá cỏ hồn nhiên


Đêm
Adam thức
và tóc run rẩy cắn vào môi mọng chín
và tất bật những ngón lõa lồ siết lấy hoan mê
cơn lốc dốc vào sâu thẳm
trái cấm gào khan cổ họng nghẹn ứ
áo cơm
rồi mai sẽ cuốc nắng cánh đồng mệt lử
chảy đẫm mồ hôi những rạ rơm vàng


Đêm Adam
không bận tâm không bận tâm
khi em vùi vào ngực anh trần không xấu hổ
trời mở cửa
đất mở ngỏ
anh sờ anh chạm
rần rật căng phồng từng mạch máu hân hoan
ngậm
triệu triệu lần trái cấm
em...


THANH TUYỀN -1985


VỀ VỚI MẸ TA THÔI


Không có gì ngăn được bước chân tôi

tìm lại đường trở về

cửa sổ mở khung trời

những áng mây thức giấc những nụ hoa đỏ

mùa xuân

Tôi đã nhảy qua hố thẵm bay về miền ánh sáng

hoài công nếm những mầm hạt

mộng mị khổ đau

ngồi đếm quạnh hiu trong căn nhà bóng tối

nghe tiếng vĩ cầm lang thang lở lói

tiếng rao đêm rời rụng nửa khuya

trôi giạt tôi...


Không có gì ngăn cản được tôi

úp mặt rưng rưng vào bầu vú mẹ

nghe vết sẹo cựa mình rên khe khẽ

nghe quê nhà nức nở những mùa trăng

nghe cánh cò gục đầu vàng gốc rạ

mắt người tình mù lòa cơn mưa tầm tả

những ngày xưa đá tảng cản chân tôi


Con chim đã thức giấc

gần hơn với sự thật

ngôi sao đã chảy máu

bài ca chỉ là lời bập bẹ

về quê thôi với mẹ

mùa xuân


EM CỨ TƯỞNG


Em vờ che mặt giấu

ngày vu quy

nỗi thẹn thùng kẹp cứng ông chồng lớn hơn tuổi bố

trốn chạy kẻ tình chung

Lại vờ che mặt khóc

buổi ly hương

giọt nước mắt khô mau mùa nắng Ca-li

trong suốt nụ cười mùa xuân Manhattan hoa đỏ


Và em tưởng chỉ cần một bước

bước qua ao tù bão tố miền Trung

lũ lụt miền Tây đêm trắng thức tràn

khi đi giữa lòng đường Frisco đêm sáng

Phố Wall bí ẩn Hollywood lộng sắc màu


Và em tưởng sẽ quên màu da bánh mật

quên cái mũi tẹt qua mấy lần nâng cấp

quên mùa nhản ngọt quên vàng hoa bưởi

quên cả tóc thề trăng sáng mắt quê.

vặn vẹo phỉnh mình bằng cái lưỡi ngọng nghịu

Hi

Good


Và buổi xuân về em trở lại

tóc vàng môi tím áo phanh lưng

tưởng văn mình hội nhập là hi với good

nguời nhà quê lắc đầu nói con chết tiệt

anh thành thị cười ruồi em dở hơi


Em cứ tưởng !



THÚY LIÊN -1978


DA NẮNG MÀU BÁNH MẬT


nắng mất ngủ màu da em

bánh mật

nhói đau câu thơ vụng về yêu anh

chim phí bay ướt chiêm bao ngày

tháng sáu ẩn dụ

những đám mây thiếu nữ trắng

chệch choạc hát ngôn ngữ tình

mùi cỏ ẩm râm ran hợp âm ve

chia ly chia ly


nắng đỏ nụ hôn chùm phượng

tóc từng sợi chẻ mảnh

nắng ròng ròng nắng già nua tháng sáu sinh nở

cánh cò bay qua bay qua bay

cánh đồng phì nhiêu eo em thon

mùa hạ dối lừa trong mắt

buồn lên môi vàng da non nắng

mật


tháng sáu lạc

mê cung nắng

thất thanh nắng vỡ

chú chim sâu mỗ ban trưa rạn nứt

hai bàn tay lật úp

em khóc trong

da nắng màu bánh mật


Tháng 4/2008


NGHĨ GIỮA BÌNH MINH BÙN LẦY


Viết thay anh


Hoa sen hé

mặt nước chân mây

bình mình bùn lầy

nhụy vàng phơi

cánh bung ra mấy dặm mặt trời lấp lóa

anh không dám nghĩ chạm vào bờ mộng mị của búp

mà hương vẫn choàng lên

bộ ngực vĩ đại của đất

run rẩy những vùng nhạy cảm không tên


Hoa sen

Em

chẳng cần lồ lộ khoe những vòng eo nhan sắc

những cái mũi phập phồng tục lụy

không thể ngửi cái tinh khiết làn hương em

những bàn tay cáu bẫn những đôi mắt tham dâm

rồi sẽ làm trầy sướt cánh khói xanh không tì vết


Hoa sen

Em

Anh nhất định làm vốc bùn khờ dại

canh giữ em trong bí ẩn của mọi ngày

bí ẩn của thanh tân đắm đuối

của  thơm hương nguồn cội

mặc kệ những đôi mắt trắng dã cuộc đời

gán cho vốc bùn anh nhỏ nhen...

                                                  

Tháng 3/2007



More...

LỤC TÀI TỬ CAM RANH

By Vĩnh Phúc- Lê Vũ

LỤC TÀI TỬ CAM RANH magnify

Bút ký của Đào Hiếu

Giới văn nghệ giang hồ gọi họ là: Lục tài tử Cam Ranh. Trong sáu người thì có bốn cô gái trẻ và hai chàng trung niên thi sĩ. Bút danh của họ cũng giản dị: Trần Anh Vĩnh Phúc Lam Hạnh Thúy Liên Thanh Tuyền và Mai Trâm.


Người tôi gặp đầu tiên là Vĩnh Phúc.

VINH PHUC

Thực ra tôi đã gặp anh một lần ở Sàigòn trong một quán cà phê vỉa hè. Lúc ấy anh ít nói có vẻ giấu mình. Tôi chỉ biết Vĩnh Phúc là một nhà thơ gốc Huế và sinh sống tại Cam Ranh. Hôm nay anh "bụi đời" hơn. Anh đi bộ giữa trưa nắng tóc dài phất phơ phong trần. Anh dẫn tôi vào "cửa hàng" của anh một căn nhà nhỏ một máy photocopy hai máy vi tính một đàn keyboard và một đàn guitar cổ điển.

Những người khách đến để sao chụp giấy tờ để nhờ nhập liệu các hợp đồng các văn bản... chắc không ai biết anh là nhà thơ là nhạc sĩ. Và đó không là những danh xưng sáo rỗng những tên gọi mang tính hiếu hỉ.

Buổi chiều hai anh em chơi đàn với nhau trong khi chờ Lam Hạnh. Anh chơi keyboard còn tôi ôm cây guitar. Chúng tôi chơi nhạc Phạm Duy Cung Tiến Trịnh Công Sơn Văn Phụng Văn Cao... vài bản nhạc Nga và một ít cổ điển. Vĩnh Phúc sử dụng keyboard như một cây piano anh đệm hợp âm rải khá trôi chảy và đầy ngẫu hứng. Tôi chơi solo. Hai anh em đuổi bắt nhau như sóng biển và gió núi.


Rồi Lam Hạnh đến.

LAM HANH

Chào anh. Giống hệt con gái tôi. Hai mươi lăm tuổi mới học hết cấp ba mà sao sử dụng ngôn ngữ thi ca tài tình đến vậy? Một khuôn mặt tròn dễ lẫn lộn với bất cứ cô gái Cam Ranh nào khác sao có thể là tác giả của những bài thơ xuất thần mà chúng ta vẫn thường gặp trên website DAMÀU?

Những bài thơ của cô gái trẻ này làm chúng ta ngạc nhiên vì mỗi dòng chữ là một con đường dẫn ta đến cảm xúc mới bí ẩn xa lạ hồn nhiên và táo bạo.

-Tại sao vậy? Tôi hỏi.

-Đó là sự bùng nổ thầm lặng.

Nếu không đọc thơ của em tôi không thể hiểu câu trả lời ấy.

&

Buổi tối chúng tôi ngồi nhậu với nhau trong một quán lá trên mặt ao lộng gió. Có thêm Trần Anh. Bỗng nhiên Mai Trâm đến.

MAI TRAM




Tôi sẽ phải nói gì về em ngoài những dòng ngẫu hứng này?


MAI TRÂM


Em bước vào làm bóng tối hỗn loạn

Xô đẩy tan tác

Đêm rách nát sau tiếng nổ lớn của gót hài

Những ánh đèn tự chọc vào mắt mình

Đứt bóng


Trăng rớt xuống sân vỡ như gương soi

Máu nguyệt động chảy đen trần gian

Em đến thay cho vầng trăng thanh bình

Lấp lánh mắt môi

Lấp lánh răng như tinh tú.


Mày vòng nguyệt

Nguyệt đen trên sao

Mày rậm đa mi đa mao

Cúi mặt soi bóng sáng trên lông thỏ trắng

Ánh sáng run rẩy từ vầng trán

Mai Trâm


Mai Trâm một mâm ngọc trai

Nảy mầm hồn nhiên trong không gian tỳ bà

Một đêm cô đơn say giang tẩm nguyệt

"Túy bất thành hoan thảm tương biệt" (*)

Tiếng cười hoang mang trên mặt thời gian


Em ném ta vào biển kinh ngạc

Vì thấy sao đầy trên sóng say khước

Vì thấy mắt đầy giữa đêm lạc đường

Xiêu đổ trong gió vô ảnh.

(thơ Đào Hiếu tặng MT)

Trưa hôm sau uống cà phê với Thúy Liên cùng Lam Hạnh và Vĩnh Phúc. Sân vườn. Nhạc không lời. Tán lá và bóng nằng. Thật vui vì hai người đàn ông và hai cô gái trẻ không nói chuyện thi ca mà chỉ nói về những chòm lông. Cười ngặt nghẽo. Thúy Liên táo bạo và bản lãnh.

-Lúc mới lấy chồng ở chung chạ nhiều người. Có khi hai lần một đêm. Phải trùm mền kín mít. Vừa làm vừa hồi hộp.

Tôi bảo:

-Còn Lam Hạnh thì hiền khô.

-Em không hiền đâu. Em dữ lắm đó.

Thúy Liên ngửa mặt cười:

-Lam Hạnh là xử nữ.

-Sao thơ của em dữ dội quá vậy?

-Đó là sự bùng nổ thầm lặng.

Tôi tin. Vì Lam Hạnh đáng yêu như con gái tôi. Nhưng tâm hồn Lam Hạnh đáng nể như "sư phụ" tôi. Hôm qua tôi thức rất khuya để viết mấy dòng về cô bé đất Cam Ranh này:


LAM HẠNH


Cát biển ngủ trong nhiều ngàn năm

Không nghe tiếng sóng

Không nghe gió trườn qua núi đá

Ném lời thề tuyệt vọng ngoài khơi xa


Bị sóng cưỡng hiếp triền miên cát ngất xỉu

Gió hú gọi suốt đêm không tỉnh lại

Nắng liếm láp trên những hạt ù lì

Chai cứng trầm tích vĩnh cửu

Cát chết bị phơi trong tàn phế mặt đất


Trong cổ tích có cô bé 25 tuổi

Bước rụt rè một sáng sớm mộng mị

Bị dẫn dụ bởi giấc mơ khùng đêm qua

Thăm dò cát bằng bàn chân lạnh của mình

Đánh thức cát bằng giới tính nữ

Đánh thức cát bằng hớ hênh


Cát ngoe nguẩy

Lốm đốm mọc những mầm đá sắc nhọn

Nhú lên nhanh những xúc tu hoang đường

Tràn lan trên mặt đất nức nở

Cát bừng tỉnh hoan lạc vô độ

Hút hết nước của biển hút hết gió của núi


Cô gái đi một mình trong bình minh

Cát uốn lượn ngoan và hùng mạnh

Cát rùng mình khi bàn chân em chạm

Quằn quại thở gấp và rên rỉ

Cát mềm như nhũ hoa đầy sữa mặn chát

Kêu lên khúc prélude biến ảo

Những ngón chân hồn nhiên kích thích sa thạch

Cát chết một tỉ năm còn biết hổn hển

Còn biết tiết dịch bàng hoàng đầm đìa mặt biển

Tràn ngập sữa tươi Lam Hạnh

Không đường


Cá chết trong biển kỳ lạ

Cá sợ hãi màu trắng mọc cánh bay lên trời

Loài người khát lao xuống biển

Ngụp lặn trong ảo giác trắng

Đầy tinh dầu hoa sữa


Giống như Moise Lam Hạnh dẫn loài người đi về đất hứa

Biển xẻ đôi đường đổ bê-tông

Cô bé 25 tuổi khai phá ngôn ngữ

Và bằng ngôn ngữ phù thủy cô có thể làm cho bão tố thành nỗi nhớ làm cho cát trở thành đa tình và biển thành trẻ nhỏ

Bằng ngôn ngữ huyền ảo của mình cô bé hồn nhiên thay đổi thế giới


Không ai biết cô gái 25 tuổi đang đi một mình chìm khuất trong phố chợ kia

Là chiếc lá nho thất lạc từ Địa Đàng.


(thơ Đào Hiếu tặng LH)

Tôi không có bài thơ nào tặng Thúy Liên



THUY LIEN

vì cô nương ấy đã có chồng rồi (sợ bị đánh ghen chạy trối chết!). Nhưng sẽ rất vô lễ nếu không nói rằng đó là một phu nhân xinh đẹp. Nhất là vầng trán. Đó là vầng trán mà Phạm Duy từng nhắc đến trong bài Bên Cầu Biên Giới: "Mộng về đêm đêm khát vầng trán thơ ngây". Nhưng thơ Thuý Liên cũng đẹp. Một tâm hồn đã chín cảm xúc đã chín. Thúy Liên cảm nhận ngoại giới một cách tinh tế run rẩy sử dụng ngôn ngữ như kiếm pháp vô chiêu. Ví dụ như bài:


NHỮNG BÓNG TỐI M ÙA HẠ


Em đắp bóng tối lên mình

mùa hạ khỏa thân

giấu mặt sau những ngọn tóc lơ lửng sáng

màu kêu vang

sắc kêu vang

bí ẩn anh kiếm tìm mê mệt

xé toang những cửa hẹp hạnh phúc


Em choàng lên vòng cổ những thanh âm

tiếng đàn trăng chảy đi từng giọt

giọt giọt gầy

dán lên nỗi nhớ ngu ngơ thiếu nữ

phủ đầy mụ mị em

hạ biệt ly


Em thắp những ngọn đỏ khô khát

đóng những con dấu số phận

vào vách núi rướm máu

lên những luống cày ruộng hạn

và khóc những vết tình rách thịt

cỏ xơ xác úa

mùa hạ...


Tháng 4/2007

&

Thanh Tuyền có dáng vẻ của một dòng suối nhỏ róc rách nhưng thơ của cô thì sâu thẳm.

thanh tuyen



Đã có mấy ai viết về "ngày về" được như thế này:


MÙA XUÂN NHẤT ĐỊNH NHỮNG SUM VẦY


khi những tờ lịch cuối cùng thinh lặng rơi

bên thềm cũ

mùa đông bưng mặt khóc ngất cố níu giữ vào đâu đó

sùi sụt những cơn giông xám xịt ẩn ức bóng tối

những bán mua thương lượng rẽ vào ngõ hẹp

đợi chờ ngầy ngật những cơn say

những người tình cõng trên lưng kỷ niệm nát nhàu

thả đáy vực mơ hồ nghi hoặc


khi những tờ lịch cuối cùng thinh lặng rơi

tôi gói nỗi buồn cơm áo những con chữ loăng quăng

choàng qua vai vết thương tình loang lổ

một gánh đúm đùm gọi cửa về nhà

mẹ cười mắt lệ nhòa

tóc bạc cha nhoi nhói từng sợi vui

em thơ ngây tay ngửa đòi quà


khi những tờ lịch cuối cùng thinh lặng rơi

mùa xuân

nhất định những sum vầy

không buồn hơn những chia xa...

Vĩnh Phúc nói:

-Thanh Tuyền sắp đến.

Lúc ấy Phúc và Lam Hạnh đang ngồi trước computer. Hai người phải làm cái công việc thường ngày của một lao động bình thường vì sinh kế. Đó là điều đáng tiếc. Tại sao những người có tài như họ lại không được dành cho những công việc thích hợp hơn? Tôi ngồi sau lưng hai người. Tôi không nói chuyện vì họ đang tập trung vào công việc. Nhưng tôi chơi đàn. Tôi muốn bạn tôi làm việc trên nền nhạc nhẹ. Tôi muốn tiếp sức cho bạn phục vụ cho bạn. Tôi muốn làm một điều gì đó cho bạn.

Tôi chơi nhạc nhẹ. Giải tỏa stress. Giải tỏa những bề bộn cuộc sống. Một đôi lúc Lam Hạnh ngừng tay hát theo tiếng đàn.

Rồi Thanh Tuyền đến. Xinh xắn khép nép. Thanh Tuyền là cô giáo dạy nhạc. Tôi hỏi:

-Em chơi nhạc cụ gì vậy?

-Em chơi keyboard.

Nhưng không phải lúc. Tôi cất đàn. Bảy giờ chúng tôi ra quán lẩu dê.
Trần Anh
đến.

TRAN ANH

Trong lục tài tử Cam Ranh ông là cây cổ thụ. Tóc dài muối tiêu phong thái kiêu bạc. Thơ ông cũng kiêu bạc. Ông là giáo sư dạy tiếng Anh nhưng lại làm kế toán cho một công ty hải sản. Tửu nhập ngôn xuất. Nhưng hôm nay ông ít nói dù ông cụng ly với tôi hết nửa lít "ngọc dương tửu". Vĩnh Phúc uống ít nhưng mộng mị thì nhiều . Anh đã cho tôi nghe cả mấy album ca khúc của anh. Có những bài thật rúng động. Độc thân chơi keyboard và guitar đều giỏi. Đó là "cảnh giới" nhiều người mơ ước.

Cần gì giàu sang. Vì thi ca và âm nhạc là của cải trời cho. Anh có quá nhiều. Nếu hào sảng thì chia cho anh em một ít để dành xài.


Sàigòn ngày 16.01.2009

ĐÀO HIẾU

.............................................

(*) Tỳ Bà Hành - Bạch Cư Dị


Nguồn : Daohieu.com

More...

VĨNH PHÚC - CHUYẾN ĐÒ TRĂNG XƯA

By Vĩnh Phúc- Lê Vũ

 
 

Tháng tư nhớ Trịnh . Tôi không biết và không cần biết Ns có bao nhiêu cái quần đùi và là quần đen hay đỏ...Tôi muốn thuộc những bài hát của Trịnh và hát lên để rong chơi mọi ngày trần thế ...

Xin gửi đến bài hát : CHUYẾN ĐÒ TRĂNG XƯA như một nén nhang tưởng niệm ....


CHUYẾN ĐÒ TRĂNG XƯA


Preview

             Thơ : Trần Quang Phong

             Phổ nhạc : Vĩnh Phúc

             Trình bày : Anh Nguyên


Thôi đành cỏ xót xa đưa

Vết lăn trầm đó cho vừa cơn say
Tôi về như cánh vạc bay
Gọi đêm thao thức gọi ngày xôn xao


Gọi mi xanh đẫm cơn mưa
Gọi tàn phai cho lá đổ
Ru sầu hóa không
Ru trời khói tỏa mênh mông
Ru em từng ngón xuân nồng em ơi!


Tôi về như đá ngây ngô
Ngẫu nhiên cùng chuyến chuyến đò trăng xưa
Tôi về biển nhớ phôi pha
Dạ lan cất tiếng ngậm ngùi ru ta


Vườn trăng khuya ngát hương hoa
Hoàng hôn qua mưa gió rụng
Góc đời xót xa
Tôi về phố nhỏ thân yêu
Rong chơi ngày tháng bên trời bao la.


Hạt bụi nào hóa thân tôi? Hạt bụi nào hóa thân tôi?
Hạt bụi nào hóa thân tôi? Hạt bụi nào hóa thân tôi?










Chuyen do trang xưa.MP3

More...

Khúc Ca Đại Ngã

By Vĩnh Phúc- Lê Vũ

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=UBWoZBtv8V

 

Một sớm  về phố xưa phố hóa thành sông  đồi  không còn trăng lộng  đuờng vắng chuyến xe thổ mộ năm nào. Ta bỗng thấy mất mát rười rượi buồn như thể . Không còn Phật còn Chúa chỉ còn một thiên thu đẫm mưa bên đường và xâu chuổi vỡ trong Di đà  
Viết bài ca ĐẠI NGÃ để nhớ ......


ĐẠI NGÃ

Nhạc và lời : VĨNH PHÚC

Trình bày & phối âm : ANH NGUYÊN



Một sớm em về

Cây cỏ lá hoa là mơ
Mây trời gió bay là thơ
Một sớm em qua
Từng hồi chuông lắng trong chiều tơ
Là chim quyên hót trên đôi bờ
Đại Ngã em về
Tình như phím tơ ngà sương bay
Vàng con bướm nhớ tà dương say.
***
Một sớm em về
Trăng rụng tím thu mờ phai
Sen nở ngát hương trầm lay
Một sớm em qua
Cội vàng mai là đá xanh thôi
Người bên ta bỗng như xa rồi
Đại Ngã em về
Là con phố hóa thân thành sông
Là cơn gió gió bay qua cầu.
***
Một sớm em về
Xe ngựa bỗng quên phồn hoa
Lưng đồi nhớ trăng Tầm Dương
Một sớm em qua
màu Bát Nhã lững lơ tầng không
là thiên thu đẫm mưa bên đường
Đại Ngã em về
Là em đó hóa muôn ngàn hoa
Là xâu chuỗi vỡ trong Di Đà.

ĐK

Em về tâm bỗng an nhiên
Kinh chiều lắng sâu bình yên
Mắt tràn giọt lệ yêu thương
Môi cười hạt nắng vô thường
Em đi Đại Ngã bên sông
Mây hồng tắm trong hoàng hôn
Mai này dù có bao giờ
Phấn son như là Sắc Không.
 --------

Nha Trang tháng 4/2000

More...

CUỘC CHỮ CHƯA BÀY TRĂM NĂM ĐÃ CẠN

By Vĩnh Phúc- Lê Vũ

 

LÊ VŨ

CUỘC CHỮ* CHƯA BÀY TRĂM NĂM ĐÃ CẠN

( Đọc THƠ HỎI THƠ của Lê Vĩnh Tài- NXB Thanh niên 2009)


Vì thuộc thế giới khác nên bài thơ không phải của thế giới này nhưng bài thơ lại sinh ra ở cuộc đời này nên bài thơ không thể thuộc về thế giới khác ( thơ 47)
. Có lẽ đây là tâm thế tâm thức tâm tình của Lê Vĩnh Tài. Trần gian dù có đa đoan phi lý khóc cười nhũng nhiểu với những nênnhưng tác giả Thơ hỏi Thơ vẫn gắn chặt với nó trùng khít như cả hai trở nên một để bài thơ cứ tuôn chảy có lúc tràn ra cả sàn nhà...bài thơ cứ trẻ mãi tuôn chảy mãi chảy mãi như dòng đời như sông suối ngày chảy ngày ...

 Thức đêm làm thơ ( sau một ngày lăn lóc kiếm tiền ) lại da diết vật vả trở trăn với Thơ   LVT là một mô típ thi sĩ... hiếm và lạ lùng. Hãy nghe nhà thơ phố núi hỏi vặn mình với nàng thơ .

tại sao cứ nhìn thấy điều này thơ nói về điều khác

hay thơ không còn mắt để nhìn

hay nhàu nát đã thành ngơ ngác

thơ thật mềm trên trang báo bị mưa...

Từ Vỡ ra mưa ấm buớc sang Liên tưởng Đêm và những khúc rời của Vũ đến Thơ Hỏi Thơ- NXB Thanh niên 2009 LVT như rắn xênh xang thay áo   từng bước lột mình chuyển hướng và định hình phong cách. Không còn những câu thơ đèm đẹp sướt mướt đầy biểu cảm kiểu như tóc rối vào mây xõa cả lên trời/ ta đã hồn nhiên đến không bay được nữa/lặng im rơi cùng nước mắt rơi cũng biến mất những ẩn dụ xa xôi bóng bẩy như trong hình tượng"những ngày mưa bốc khói không thôi/ tàn tro đã bay như phù thuỷ. Thơ hỏi thơ- trong chừng mực là câu trả lời của LVT giữa cuộc chữ ngổn ngang hôm nay: viết cái gì viết như thế nào và viết cho ai ...

***

Ngoài lời tựa và bạt của chính tác giả Thơ hỏi thơ gồm 49 bài đuợc đánh số từ 1-50 .Trần Nhã Thụy đã phân/ xếp loại và gọi tập thơ là Thơ thời sự Tôi nghĩ tên gọi này có vẻ mơ hồ ( dù thời sự là một đặc điểm của hậu hiện đại)  vì truớc khi đặt Thơ hỏi thơ lên bàn LVT đã tiên báo sự xuất hiện của tập thơ bằng những câu thơ âm bản nước mắt xót xót rã rời  :

như giấc mơ lăn theo triền dốc
những câu thơ như gió rã rời
những câu thơ như người có tội
với cuộc đời đau đớn ngọn roi

                            ( Những câu thơ như gió rã rời )

Vâng cuộc đời đau đớn ngọn roi và LVT đã nhập vào đớn đau để cười cợt khóc khi mở cửa nhại giễu đời mình đời thơ đời người . Anh xục bùn thế sự vục mặt vào cuộc nhân sinh lấm lem nghe trái tim đập nghe mình thổ máu và ngẫm ngợi từng con chữ từng mảnh đời rách vá chứ không như phóng viên chộp lấy tin thời sự vội vàng vội ghi lại bắn đi lãnh  ...nhuận bút.

Này đây : Bốn chín lần lan man thèm một lần kết thúc thơ năm mươi đau nhức nghĩa địa chữ đã già...(thơ 50). Nếu gọi là Thơ Thời sự chúng ta có lẽ sẽ làm nhà thơ phải khóc vì ngay trong lời tựa ( thơ 39) tác giả đã thú nhận : Từ đó bài thơ mới biết chỉ cần yêu thương hay tha thứ một ai đó con người ta có thể ngã nhào xuống đất và vỡ tan thành tro bụi mà tập giấy thích vặn vẹo bí hiểm như nó ( là bài thơ) chưa bao giờ làm đuợc. Thế đó thơ không phải thông tin thông báo thông điệp mà chỉ là nhắn gởi xẻ chia với nhân gian buồn vui khóc cười.

Nghe im lặng. Ngửa/ tay. Hót. Một chiếc lồng/không/ có con chim ( Lời bạt)

          Trên nhịp điệu toàn cầu hóa khi nhiều nhà thơ trẻ hiện nay- để nổi tiếng/ tai tiếng- chọn ngay đề tài tình dục và loay hoay với tinh dịch nước dâm những món sinh thực khí...LVT đã kiên quyết nói không với tình dục cũng quẳng đi ngôn ngữ gợi dục trần truồng( phân biệt với Lê Thị Thẩm Vân Phạm Vũ Văn Khoa Vương Ngọc Minh ...).Tuy nhiên Thơ hỏi thơ cũng không mũ cao áo dài đạo mạo đầy tính tư tưởng mà chỉ gồm những tiểu tự sự (small narratives) những thắc thỏm mọi ngày về cơm áo gạo tiền những mưu toan và thèm khát nhân sinh đặc biệt tập trung quanh chuyện sống chết gan ruột của nhà thơ ...

Đọc Thơ 4 kể câu chuyện nhà thơ đuợc tung hô chúng ta có lẽ phải mím môi cười lặng lẽ khi mà " Hắn không đứng dậy nổi. Hắn suýt chết vì đói và mệt hắn nói : " đói bụng quá chừng luôn anh ơi". LVT đã giản dị hóa chuyện có thực mới vực đuợc đạo giải quyết mối quan hệ giữa tinh thần & vật chất bằng vào lý luận thực tiễn nhất và không ai còn có thể nghi ngờ.

Đọc thơ 5 ta lại phải chau mày khi mà những tung hô đeo đẳng mục đích với mục tiêu . Sau này nguời ta mới biết nó không rơi mà bị người ta xô xuống./ vì cần một tấm gương tuẫn tiết/ vì cần hô: nhiệt liệt...Cuộc thế trở thành bi hài vì những mưu toan ẩn mật.

Thơ 6 nói về một cái mũ nhựa đựng đầy máu của những cuộc chiến phi nghĩa Thơ 7 lại đề cập đến cái mông quyền lực Thơ 9 là những chiếc mặt nạ đang giảng đạo đức Thơ 15 nhưng nhức chuyện danh nổi Thơ 17 tán chuyện siêu lạm phát thơ 19 bàn về triết học với nghề dẫn mối các loại cò...Thơ 20 ghi nhận hội thi Olympic với môn nâng bi- khác với môn cử tạ nhiều- Thơ 31 loay hoay với tình hình nông nghiệp- đô thị hóa treo một vần ôi và gói xôi thằng Bờm Thơ 32 ai oán chuyện nông dân... Thơ 42 đề cập tình yêu & hôn nhân thời thị truờng mở cửa- em với anh giờ hổng còn chói buộc; Thơ 48 hé lộ tình cảm bằng hữu- ôi trời vậy mà bữa đó tao tưởng mày đến mượn tiền và còn lại Thơ n m là những vấn nạn xoay quanh bao nhiêu chuyện đời thơ dở cười dở mếu ...

Không Thơ hỏi thơ nhất định không phải là thơ thời sự mà là thơ về cuộc chữ*chưa bày trăm năm đã cạn về những đựợc mất hơn thua của cõi người. LVT không hề tham vọng bày biện một Tấn trò đời** mới chỉ là ghi vội vẽ mau những khuôn mặt nhàu nhỉ của cuộc thế như nó phải là và hỏi vào lòng mình hỏi người hỏi trời đất Uh c est la vie ?. Bên cạnh chuyện đời những câu hỏi về thơ cũng chằng chịt trùng vây từ nạn lạm phát thơ & nhà thơ hổn mang các trào lưu chủ nghĩa trường phái rồi thế nào là tiếp cận thơ với quần chúng ...

Thơ cũng leo lên sân khấu => xé giấy& trình diễn

ảo giác nhảy múa mở nhạc...và lên cơn đấm luôn

vào mặt bạn diễn

và lần này thơ khóc hu hu

sau đó hắn hiền nghe  nói bài thơ đang đi tu ( Thơ 3)

Ta là .... ?Nhà thơ là ....? Thơ là ....Những câu hỏi cứ ám ảnh ngày sống cả giấc mơ LVT . Mất ngủ nhiều nên bài thơ mắc bệnh ho giọng hơi khàn. Ai hỏi vợ bài thơ làm gì bài thơ nói "làm thơ" mà người ta cứ nghe ra là "làm thuê" nên ai cũng thương.( Thơ 41)

Ai đó đọc Thơ hỏi thơ có thể cho LVT đang chế giễu cuộc người cười nhạo các nhà thơ bổ báng cả dòng chảy thi ca hậu hiện đại với hại điện hại hậu điện hại tốn điện với trình diễn múa may quay mòng mòng và tắc tị nhưng tôi thì nghĩ ngược lại anh đang khóc khóc hoang mang con chữ ngổn ngang khóc mưa leo nheo phố núi( và đội mũ bảo hiểm) mặt trời chưa mở cửa bình minh khóc vì " hình như bài thơ đã đánh rơi tiếng nói vào những hang hốc bãi bờ dù ngôn ngữ vẫn luôn luôn là ám ảnh của nó. Bài thơ nói tiếng hót của chim trời mổi sớm vì không nói tiếng người nên chẳng bao giờ bài thơ nói đuợc tiếng yêu" ( lời bạt) . Không nói đuợc tiếng Yêu ( in đậm) sẽ còn đó nghi hoặc bạo loạn lọc lừa giành giật bom nổ thịt tan... Không yêu làm sao chìa má để hôn cởi áo cho người...Ôi có một bài thơ bỗng dưng muốn khóc...

***

          Nếu LVT dọn lên bàn mâm cổ những mùi vị nhân sinh những ám ảnh ám thị về thơ với cái nhìn xưa cũ thì có lẽ không có gì để bàn vì những câu chuyện nhân sinh không là một đề tài mới/ xa lạ trong thi ca. Đồng Hồ một kim của Phan Trung Thành 40km/h của Vũ Thành Sơn... gần đây cũng đầy dẫy hình tượng nhăn nhíu của cuộc sống hôm nay của kiếp người khốn quẩn khốn nạn vì cơm áo... Với một tâm thế mới -  giải trung tâm- Thơ hỏi thơ dự tiệc ...

Truớc hết bài thơ nhân vật trung tâm của Thơ hỏi thơmột ẩn dụ về sự phá vỡ trật tự giữa thơ & người phi tuyến tính không ngôi thứ vì khi là tôi hắn khi là chúng ta các ông... Đa phần nhân vật bài thơ có một đời sống ít nhiều hoang tưởng hoang tưởng danh & lợi quyền lực nên ấp trứng chim khai quặng chữ rồi sợ sợ đến quên cả tên mình. Nhân vật Thơ 3 thì đầy ảo giác hổn độn ( dù có kiếng hay không kiếng ). Còn nhân vật Thơ 9 nguợc lại tỉnh táo nhìn ngắm những đổ vở phi lý bất ổn của cuộc sống từ một cuộc nhậu ở đó " người ta thường nôn chữ ra thành vòi qua ánh đèn lấp lánh như cầu vồng bảy sắc...".Thơ 39 thì ngạc nhiên đến kỳ quái rờn rợn khi thấy cô gái cắm cúi nhặt các mảnh vỡ từ thân thể mình và ráp lại. Xây dựng những nhân vật trên LVT đồng thời sản  sinh ra những cú shock của nhận thức (Edit Deak ) nghĩa là đã bước chân vào cánh cửa của hậu hiện đại (post-modernism) mà mọi yếu tố ổn cố đều bị phủ nhận khi thế giới bước đi với những chọn lựa không ngừng .Ở đây không chỉ Thượng đế đã chết mà các nguyên lý phổ quát cũng bị từ chối và đời sống trở thành bấp bênh nắng sáng chiều mưa. Thiên hạ sống trên đất nhưng nhà thơ -Nó cứ ở trên thang và tưởng người ta phải nguớc mắt nhìn ( Thơ 8). Vợ giấy dù có biết yêu và làm tình nhưng không đuợc thừa nhận khi chợ búa hay ốm đau ( dị bản thơ 42) .Khi đuợc lắp cho bộ nhông xên xịn hiệu Cố lên của hãng lãng quên bài thơ chạy vào tận cùng hư vô hố thẳm ...( Thơ 36) . Giải trung tâm nên cái quán cháo gà treo đầy những cái biển kiểu là : hãy vứt hết mọi hy vọng...; không phân biệt đạo đức tốt xấu rỗng tuếch và đồng nghĩa ...( thơ 43). Tất tần tật mọi thứ trên đời LVT đã đem vào xếp đặt vuông vức trên chiếu thơ của mình : tiếng khóc nụ cười lời tung hô cả cái mông  rồi răng tóc cộng vào chuyện nhông xên líp và cái giá thất thường của thùng mì gói A-one...Tất tần tật !

Tất cả là chuyện con ong cái kiến - như cách nói của Tài - nhưng vấn đề đã thực sự khác vì lạ hóa trong cách nghĩ đa nguyên trong cách biểu đạt. Phải chăng cái "khác" này vừa là bản năng thi sĩ vừa là sự cọ xát áo cơm trong thời buổi hiện thời?( trả lời phỏng vấn với Hiền Nguyễn )

***

Một người bạn làm thơ gần nhà đọc xong Thơ hỏi thơ bảo tôi : " Đọc thích thích nhưng cái này không phải là thơ".  Tôi đã không yêu cầu anh xác định vì làm sao có thể trả lời cái này/ cái kia là gì trong không bầu khí quyển thế giới đen trắng mịt mờ đúng sai thiện ác những gốc rễ huyền thoại chân lý đang động chuyển trong cơn bão hoài nghi. Anh bạn có quyền mơ hồ nhưng đọc thích thích = khoái khoái thì LVT đã thành công thành công trong việc tiếp cận với bạn đọc khi đem lại cái gì đó không nhàn nhạt cũ cũ quen quen như thơ từ hôm qua.

Với tôi LVT đã thực sự phá vở toàn bộ cấu trúc của thơ truyền thống về cấu tứ nhịp điệu vần gieo ngôn từ hình ảnh giọng điệu ... và xây dựng Thơ hỏi thơ bằng cảm thức và cả thủ pháp hậu hiện đại . Ở đây vần gieo có chăng là một trò chơi tăng cường mức độ giễu nhại (parody) tô đậm chất châm biếm (irony). Bài thơ tạm thời vẫn được tha cho về nhà. Bài thơ nghèo nên nhà  ở hơi xa. ( thơ 37)...Không đạt đỉnh cao không những ước ao không có xì xào không viết tào lao không nói biển hồ không đuợc nói ao cũng không nên nói mày tao( thơ 28)  . Những vần gieo không cố tình tạo nên âm hưởng nhịp nhàng/ mà mượt mà chỉ khích động làm lở loét hiện thực đa chiều...

Trên bình diện ngôn ngữ Thơ hỏi thơ không còn phân biệt quý phái sang trọng hay vỉa hè mà thả lỏng lều bều giữa dòng chảy tổng hợp ngữ ngôn báo chí thuật ngữ kinh tế triết học y học lời thoại hằng ngày cách nói lóng nói tục của dân giả và của cả bợm nhậu...- Xí quên gì sất ôi trời bao bì đóng gói hãy chọn giá đúng nửa người nửa ngợm nửa đuời ươi cơm no bò cưỡi khá lên trông thấy anh chưa trả tiền cho em  ...Ngôn cứ tràn ngữ cứ chảy thêm vào các chỉ dấu tham khảo (reference) vụn vỡ ra như rác rưởi của hôm nay mặc kệ ! Vận dụng ngôn ngữ không có tệ nạn phân biệt đen- trắng trong- ngoài cao-thấp phải chăng LVT đã cố tình  xóa nhòa ranh giới giữa nghệ thuật và đời thường ? xem ngôn ngữ như một thứ trò chơi  hay một đối tượng cần hoài nghi về sự giả trá?

Cuối cùng đối mặt với hiện thực thậm phồn LVT cũng không thể làm thơ vần vè với tình tứ du dương dìu dặt xưa ơi là xưa  mà chọn giọng điệu giễu nhại và cách biểu đạt là thơ văn xuôi kể chuyện . Giễu Nhại (Parody) theo Hutcheon là tính "tự ý thức tự tương phản tự giảm thiểu" cho phép nhà thơ  đặt những câu hỏi về nguyên bản sáng tạo nghệ thuật câu hỏi về giá trị căn cước bản thể cũng như mọi câu hỏi khác về ngày hôm nay ... Giễu Nhại trong Hậu Hiện Ðại còn là một sự giễu nhại đôi một sự giễu nhại có ý thức về chính sự giễu nhại. Thơ hỏi thơ do đó trộn lẫn khóc với cười thực và mơ đêm với ngày ánh sáng và bóng tối bất lực chen với niềm hy vọng sợ và không sợ buông thả đi với đi lên đóng lại và mở ra những chân mây mặt trời... Đến đây bài thơ buồn cười nghĩ lại giấc mơ của mình bật ra tiếng cười hồn nhiên giòn giã. Sau tiếng cười đó hai tay của bài thơ mọc ra lại. Bài thơ cứ tự nhìn mình cười hoài cười hoài cười ra nước mắt ( Một dị bản thơ 46) .

Cảm thức hậu hiện đại còn hiện lộ màu sắc hơn trong phong cách kể chuyện có thể gọi là thơ văn xuôi kể chuyện- Đó là việc trộn lẫn các thể loại văn từ đối thoại miêu tả trần thuật tường thuật truyện ngắn mini dòng ý thức... và liên kết các văn bản ( phần chú thích là một liên văn bản  ). Rồi dịch chuyển liên tục các điểm nhìn nghệ thuật không xây dựng nhân vật trung tâm lý tưởng LVT đã vặn gẫy vai nhân vật và vai tính cách trong hình tượng bày ra muôn vàn muôn mặt cuộc đời khuất lấp từ ngõ hẻm phố thị đến đồng quê từ cái bục giảng của những tên ăn cắp đến góc tối hoang tưởng của anh đào mõ từ cái nghĩa địa đến chín tầng diêm vương chuyện người ma quỷ thơ ca cả liêu trai chí dị ....Hiện thực phân mảnh đan xéo chất chồng và LVT phạt hữu chém tả bổ dọc đâm ngang đường đao nào cũng sắc và ngọt mở ra những biến thiên và dự báo gọi mời người đọc nhập cuộc nghĩ suy đồng thời sáng tạo nên cuộc thế như nó là ...

          Thật ra cách viết này không mới so với thơ hậu hiện đại phương Tây và ngay cả ở Việt Nam một số nhà thơ mặc áo hậu hiện đại như Lý Đợi cũng từng áp dụng. Thôi để lợn kêu chút không sao đâu em; còn Cu Tí nó khóc cho khỏe anh nghe khoa học hiện đại bảo thế; mình tòm đi em. Dạ thì tòm! Em rửa tay xong ngay mà. Cái anh quỷ này! Tới chưa mình? Dạ! Em dậy cho Cu Tí bú xíu đã nhé. ( Yêu đương khi ). Tuy nhiên chưa ai lấy hình thức kể chuyện như là nguyên tắc tổ chức cả một tập thơ làm ra thơ đánh số ... Thơ hỏi thơ như thế đã phá vỡ ranh giới giữa thơ và văn xuôi phá bỏ khoảng cách giữa nghệ thuật caonghệ thuật thấp để đến với nhiều đối tượng người đọc và dĩ nhiên họ có thể hiểu theo cách của mình tham gia vào việc tạo tác hiện thực bằng tri thức của mình. Trong chừng mực LVT như đã chung đường với John Ashbery khi  "thái độ và xúc cảm vô cùng tao nhã hòa trộn óc khôi hài với sự tha thiết sự khiêm cung bi thương với hy vọng mà vẫn giữ được giọng điệu thư giãn điềm tĩnh chảy trôi giàu tưởng tượng bất chấp sự tuyệt vọng của những nguyên ủy triết lý"

***

            Là hiện đại hay hậu hiện đại tôi nghĩ chàng thi sĩ phố núi có lẽ không quan tâm mà cái quan tâm của anh là viết mới làm mới theo cái cách mà Amiri Baraka suy nghĩ về thơ của mình : "Thơ của tôi  là bất cứ cái gì tôi nghĩ tôi là (...). Đọc Thơ hỏi thơ có lẽ chúng ta cần xem lại thơ là gì viết cho ai viết làm gì ... dù cuộc chữ chưa bày trăm năm đã cạn và phố núi mưa vẫn ngày ...

                                     Đêm Cam Ranh tháng 3/09- LV

*   Chữ Trần Dần

** Tác phẩm của Balzac

*** Những chữ nghiêng /nhỏ trích Thơ Hỏi thơ


Nguồn damau.org

More...

LÝ LỊCH TỰ KHAI

By Vĩnh Phúc- Lê Vũ

 

VĨNH PHÚC

Xem trước bài viết

LÝ LỊCH TỰ KHAI

Sinh nhật tóc trắng
Không biết trẻ chẳng biết già
Hỏi nghề .Viết mướn làm thuê
Hỏi tình . Thậm thượt thở
Hỏi đời . Đời đá lăn dưa
Hỏi đi
Lưng khói mộng trời


Cà phê với Allen Ginsberg ban mai tấy trắng
Dòng sông với bầu trời
Trưa hữu thể và hư vô * đối thoại
Nụ cười Sartre. Uh ! Le jeu est fait ! **
Chiều chuyện với Whitman buồn tênh Lá cỏ*
Tối say thành kẻ lạ* nhảy cầu Appolinaire
Tìm Lý Bạch
Đêm ngắc ngứ với Allan.Poe
Điên với Bùi tiên sinh
Những con chữ cấu mặt tâm linh



Sinh nhật tóc trắng
Hỏi nhà nhà một gian
Thằn lằn nằm nghe mối mọt
Nhạc Mozart cung la giáng trưởng
Mèo con với Mignon
Không khóc
Nước mắt trượng phu hiếm

Cho ngày sinh nhật 15/9
•·  Tên các tác phẩm của Sartre của Whitman và Albert Camus
•·  Mọi sự đã an bài

MẢNH VỠ CỦA TỪ


vừa bật thức đêm qua các mảnh vỡ của từ

chưa hoàn thiện nhiệm vụ thông báo đầy thiện ý

thế giới không công bằng

người nghèo vẫn còn nghèo và

không có thiên đường nào dành cho họ


ráp lại

vẫn thiếu mất nửa mảnh để có câu trả lời

bức tường không thể hát và chảy máu

bồ câu bị vặt lông

những con chó thiến vẫn long nhong phố

dây xích vàng mang số

không có tự do cho gia cầm và súc vật

tầng lớp dưới


những mảnh vỡ của từ

dịch chuyển trong vùng tâm bão

mang dáng vẻ trần truồng và khuôn mặt

đầy kịch tính

ENSO * của những đổ nát đến gần

mở ra một linh hiển

những rạn nứt có thể

anh nông dân ngồi khóc cánh đồng khô hạn


những mảnh vỡ nhiễm từ

mắc vào rỗng không 

nhà thơ tôi

sợ đánh mất ngữ nghĩa

lương tâm mình

                          đêm 11/5/08




HỎI EM


Em
Trang kinh ta lên núi
Câu thơ chìm xuống biển
Vục mặt vào sóng khóc lòng sâu
Gối tay lên cát hỏi trời sầu


Em
Bốn mặt trùng vây đen trắng nâu vàng
Châu Phi châu Âu châu Á
Là mưa tuyết hay nắng cong ngày muộn
Đá tảng dây thừng ngọn tóc hay quảng trường tự do


Em
Da thơm môi ngọt lưng thắt đáy
Ta trả giá em bằng hồn nhiên cốc thuốc độc
Bằng trụy tim rồ dại nhảy truồng những dòng sông
Chảy ngược
Cúi xuống núi về đất sững lại


Em
Đi qua phố đêm nhặt bóng đèn vàng
Qua chiều mây sa mạc giấy
Trắng tay
Hỏi em hay em là câu hỏi
Bể dâu ...


RÁCH & VÁ

               Tặng VT


Rách rồi vá nỗi buồn vá lại rách
Tôi nhấp chuột vào chân tóc
Đời phơi mấy sợi bạc
Nhấp chuột vào căn nghiệp
Nghiệp màu đen căn màu đỏ khởi lên
Chín cõi A Tì
Lang thang đi
Tìm chi một vệt chim bay



Vá rồi rách con chữ không cần vá
Áo rách phải vá mặt màu xanh không tiền
Hành lang gió nhà em hoa anh túc
Lưa thưa sao đêm nhẫm môi trừu tượng
Ồn ào trả cho phố thị
Tôi nguyệt thực với luân hồi
Hàng hàng chấn động rét lên cây
Phù hoa phù hoa sa mạc chợ không nhà



Rách rồi vá ái tình vá lại rách
Nát mặt sông Tương
Nhăn nheo lời kinh tà dương
Thắp một chùm hương tôi vá lại mặt trời

                                                   11/9

More...