LẶNG LẼ NƠI NÀY - Truyện mini

By Vĩnh Phúc- Lê Vũ





 

VĨNH PHÚC

            LẶNG LẼ NƠI NÀY

                                  Truyện mini

                                                Viết cho T.T



CUỐN NHẬT KÝ


Không có gió heo tươm tướp thịt da như ngày còn ở quê nhà mùa đông Paris lạnh sương mù run rét vào từng thớ lõi . Thanh Thanh nhớ những đêm lạnh thế này Papa lũ nhỏ thường ôm nàng vào lòng nhỏ nhẻ và nàng biến thành "con mèo lười"  của Nguyên Sa. Thời gian phi soi gương tóc vẫn còn đen thấy mồ** thế nhưng con mèo lười hôm nay chỉ còn lại trên tay sương mù và cuốn nhật ký của người yêu papa như tài sản duy nhất của một cuộc hôn nhân tan vỡ . Cuốn nhật ký đẫm tình đã không còn giá trị mấy khi cả hai kia  đã thành chồng vợ nhưng là  vật chứng xác thực  hùng hồn  rằng nàng không là Hoạn Thư nàng biết giá trị của những con chữ .


Đêm khi hai nhóc đã ngủ nàng lật từng trang và khóc... một mình khóc cho những khát khao xây dựng nửa chừng bị úp sấp . 



CON AI


Papa từ Việt Nam về dẫn người vợ mới cưới ghé lại thăm nhà xưa và lũ nhóc . Vợ mới ngạc nhiên . Con ai xinh vậy hả anh ?  Papa lúng búng trong miệng. Con của tui mà ... Uh con của tui và cô này nuôi . Papa giới thiệu Thanh Thanh và vợ mới ung dung  xoắn xít lấy Thanh Thanh cứ như hai chị em.


Ôi đời sống sẽ dễ dàng bao nhiêu khi người ta biết bao dung nhỉ ?



MÓN NGON


Papa lấy vợ lần thứ... ba và cô nầy làm Papa mê mệt. Thằng nhóc của Thanh Thanh sau mấy lần về thăm papa bảo với nàng : Măng ơi măng qua nhà vợ papa học lấy mấy cái món ăn đi !  Nào là cua lột chiên dòn mực xào lá hương nhu rồi ragu gà nấm Paté có cả thịt heo om nước dừa bún thịt nướng... Papa vừa ăn vừa khen rối rít mà con thì còn thòm thèm măng ơi!


Hóa ra tình yêu của đàn ông bắt đầu từ  bao tử !  Và nàng thấy mình tệ tệ thì thôi...



*Papa = Bố ba

** Nguyên văn lời nhân vật



More...

CÂY ĐÀN BỎ QUÊN -CHÙM MINI TRUYỆN

By Vĩnh Phúc- Lê Vũ

 

VĨNH PHÚC


CHÙM MINI TRUYỆN


CÂY ĐÀN BỎ QUÊN



Tôi yêu đàn. Nàng biết rõ như in và hình như ...ghen . Lấy nhau về đêm cửa nhà yên ả tôi lại ôm đàn . Nàng đến bên nhỏ nhẻ . Anh ngủ sớm đi . Mai còn đi dạy . Anh đang chơi  " Mariage d amour" tặng tình yêu chúng ta . Mắt nàng như dao cau sắc ngọt. Em chỉ muốn anh ngủ .


Đêm sau tôi lại ôm lấy đàn. Khúc Lettre à Elise nửa chừng ngừng lại vì giọng nàng đã có mùi chua. Em chỉ muốn bảo vệ sức khỏe của anh . Đơn giản vậy . Ừ cuộc đời đơn giản và lý luận đàn bà bao giờ cũng đúng !     


Đêm thứ ba tôi trốn nàng ra vườn sau . Trăng sáng ngờm ngơp và bản Moon Light của tôi cũng vằng vặc ánh trăng. Quỷ tha ma tha cây đàn anh đi ! Nàng xuất hiện như cái bóng của tôi . Giọng đã mấy phần phẩn nộ. Nếu anh yêu đàn hơn yêu em thôi vậy ! . Tôi không biết tôi yêu nàng bao nhiêu nhưng đành treo đàn lên. Mười năm cây đàn phủ bụi vì không thể chơi đàn khi nàng lằng nhằng lặng nhặng...



TRẮNG & XANH VÀ XANH & ĐEN
.


Nàng thích shopping như trăm ngàn phụ nữ trên đời. Tôi thì cực bê bối nên thỉnh thoảng nàng bắt tôi theo sắm sanh cho.

Anh thích cái áo xanh kia không ? Tôi ậm ừ . Thích cái trắng. Không anh bê bối không thể mặc áo trắng . Áo trắng phải tinh tươm và ...Nàng thuyết phục tôi bằng trăm vạn lý lẽ và giữa chợ tôi cúi đầu nhận biết mình ...sai .


Ba tháng sau lại shopping. Anh chọn cái quần xanh hay đen ? Tôi mỉm cười không do dự. Xanh. Thế là nàng tiếp tục thuyết giảng tôi . Có tuổi phải mặc quần đen cho trang nhã . Quần xanh màu mè và ...Cuối cùng nàng quyết định mua cho tôi cái quần đen - như tôi chọn trong đầu ...


CÓ LÃI


Ngoài ba mươi anh mới lấy đuợc vợ một cô thiếu nữ hai mươi xinh đẹp. Mẹ mừng mắt rưng rưng. Con thương lấy nó. Nó trăm điều bê bối .

Mười lăm năm sau dẫn hai cháu về thăm mẹ . Gái mười bốn trai mười hai. Mẹ ôm chầm hai cháu khóc. Anh bảo mẹ à ...Mẹ nói nhỏ vào tai anh . Đừng buồn. Hôm xưa về hai nay là ba . Nhà ta có lãi đấy.  

More...

TỐ NHƯ & THÚY KIỀU

By Vĩnh Phúc- Lê Vũ

 

LÊ VŨ


VÙNG XOÁY

      Truyện ngắn

                    Bất tri tam bách dư niên hậu

                     Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như

-Tiên sinh có gì phải uất ức đao to búa lớn. Bọn tiện thiếp không có sức mạnh cơ bắp không có trí tuệ thông huyền chỉ có chút vốn nho nhỏ trời cho đành phải khôn khéo và triệt để khai thác... cũng chỉ là để tự bảo vệ mình. Nếu cần trách hãy trách Thượng đế đã sinh ra đàn bà đôi mắt đa tình môi thơm mật ngọt hương hoa cứ là... Và trách nữa lũ đàn ông chết chìm chết nổi chết đứng chết ngồi vì háo sắc. Tiên sinh thử nghĩ nếu tiện thiếp không chụp bắt cơ hội không lấy nước mắt làm vũ khí không lấy cái thơm phức của đàn bà để nghị hòa với Hồ Tôn Hiến thì liệu rằng tiện thiếp còn có thể ở đây đối thoại với tiên sinh chăng?

***

           

Anh  bạn  tôi đặc  biệt  thích  mắm  tôm nhưng không chịu được mùi phấn son cũng không ngửi nổi cái  mùi của  chủ  nghĩa  cơ hội . Có lẽ    cá tính khác người nên dù tóc chưa nhuốm bạc anh đã phải lặng lẽ  cõng cả xấp  bằng  tiến  sĩ triết học kinh tế sinh học về....nhà để đêm đêm  thắp nến  tụng niệm. Tôi  thực  sự  muốn  biết  vẻ  mặt của  anh  khi  cầm quyết định hưu non vì...lí do sức khoẻ.  Nhưng  chỉ nhận  được nụ cười méo mó: Tôi không làm nổi Mẹ Mốc... Họa vô đơn chí mấy tháng sau vợ anh khăn gói ra đi để lại đứa con trai lên mười và một lời nhắn gởi: Anh chỉ là cái trứng thối của đạo đức bảo thủ một gã điên phế thải. Cái gã điên đã lủi thủi đi về giữa năm tháng cuộc đời còm cõi như con ngựa già với đồng lương hưu ít ỏi với cả  thế sự thăng trầm chất chồng lên vai. Nhưng bỗng một hôm anh chạy đến tìm tôi hồ hỡi hét toáng lên bên tai tôi ong ỏng: Đại ngộ đại ngộ.... Chặng đường vất vả đại ngộ của anh khởi đi từ một giấc mơ....

                                         

*

Thúy- Kiều choàng tỉnh. Những giọt mồ hơi thấm đẫm tấm lưng ong mềm mại phảng phất hương son phấn pha vào mùi ái ân chăn chiếu đầu hôm với Từ. Bẩm phu nhân lão phu cầu kiến. Tiếng trống biếng lười vừa điểm canh năm. Chỉ là giấc mơ huyễn hoặc... Nàng lẩm bẩm vuốt ve vùng eo bụng mịn màng và nhắm mắt lại...

            - Tiên sinh nửa đêm đến tìm không hiểu lai ý? Tiện thiếp mạo muội vấn danh....

            - Từ phu nhân tấm thân vàng ngọc xin đừng hạ mình. Lão phu họ Nguyễn đến từ đất Việt ngưỡng mộ Từ nguyên soái anh minh thần võ.

            - Hóa ra là Nguyễn tiên sinh tiện thiếp thất kính. Tướng công thường ca ngợi tiên sinh là bậc túc nho tài kiêm văn võ thấu hiểu đại nghĩa.

            - Không dám phu nhân quá khen.

           

Kiều mở mắt ra nàng thấy rất rõ những sợi tóc trắng dáng vẻ gầy hao cả những vết chân chim buồn khổ của Nguyễn tiên sinh.

            - Lão phu chỉ muốn ngăn chặn một âm mưu. Nước cờ tiên lễ hậu binh của tên cáo già Hồ Tôn Hiến không dấu được ai. Nàng nhận ra cái lắc đầu tuyệt vọng bỗng thấy nhoi nhói một chút bất nhẫn nên đôi mắt đẹp và vòm cung mi thanh như nhíu lại.

            - Lão phu không thể khoanh tay ngồi nhìn người hùng đội trời đạp đất của mình làm hàng thần lơ láo không muốn mười vạn tinh binh phút chốc thành mây khói không muốn vì sự nhẹ dạ ngây thơ của một người đàn bà.... Kiều chợt thấy những ngón tay dài nuột nà của mình co lại xiết chặt thành một nắm đấm giận dữ.

            - Tiên sinh đến đây chẳng lẽ là để trút trăm điều oán giận lên đầu tiện thiếp ư ? Nói cho tiên sinh hay. Từ tướng công binh uy trăm trận năm năm hùng cứ nghênh ngang biên thùy một cõi sá gì giá áo túi cơm. Chẳng qua tướng công không chỉ đại trí đại dũng mà còn đại nhân. Nghị hòa với họ Hồ chỉ là không muốn nhìn thấy đống xương vô định nay đã chất cao bằng đầu; vì nghĩa lớn mà bỏ quên cái mộng cơ quả bá vương. Lại nghe ơn thánh đế dồi dào bình thành công đức bấy lâu....

            - Phu nhân thật danh bất hư truyền đàn hay mà hát cũng hay. Dám hỏi phu nhân đại nghĩa diệt thân có quan hệ gì với những lễ vật trọng hậu của họ Hồ lại có dây mơ rễ má gì với ngôi mệnh phụ đường đường mà phu nhân ngấp nghé...?

            -Tiên sinh thông cảm. Tổng đốc Hồ Tôn Hiến kinh luân gồm tài hùng binh trăm vạn lại lấy lễ mà đãi. Từ công dù hiên ngang hào sảng nghĩa khí như mây nhưng đây là cơ hội ngàn năm có một cũng là vấn đề sinh tử mất còn thiếp đành phải quyền biến...

            - Quyền biến bằng cách mượn nhân nghĩa che đậy tiếng xấu Hoàng Sào bán rẻ chính khí mua chỗ vào luồn ra cúi đem tướng sĩ đổi lấy bạc vàng. Cách nghĩ cũng như thủ đoạn của phu nhân không chỉ đáng phỉ nhổ mà còn khiến người đời sau phải kinh hãi...

            -Tiên sinh dạy quá lời. Tiện thiếp chưa bao giờ nhận mình là chính nhân quân tử hay đại đại tiểu tiểu trượng phu gì cả chỉ là một người đàn bà tầm thường không hiểu cái gì là thế thiên hành đạo cũng chẳng bụng dạ nào quan tâm đến thời thế ích nước lợi dân... Trời sinh đàn bà trước sau lo toan vun quén cửa nhà sao cho trong ấm ngồi êm nên dẫu có ích kỉ có tham lam một chút... thì có gì là sai là tội.

            -Nhưng nếu chỉ biết lợi mình hại người...

            -Cuộc đời không thể vuơng tròn. Bậc đế vương xưa còn dẫm trên xác người mà đi huống chi bọn phàm phu tục tử chúng ta hi sinh ai đó để mưu cầu chút lợi nhỏ nhen có gì là lạ. Nhớ hôm xưa vì không có ba trăm lượng mà nát cửa tan nhà tấm thân lưu lạc thì hôm nay là cơ hội một là đắc hiếu hai là đắc trung công tư vẹn cả hai bề. Tiên sinh phải chăng không nên giận tiện thiếp?

           

Kiều đưa tay vuốt tóc những ngón tay đã thôi không còn xiết chặt. Nàng biết mình đang đè bẹp địch thủ bằng cái luận lý thô thiển của đàn bà đang ở thế tất thắng khi nhìn vẻ mặt nửa đỏ nửa tái nửa như khuyên nhủ nửa như van cầu trách móc của Nguyễn tiên sinh.

            -Lão phu mong phu nhân nghĩ lại vì nghĩa lớn của thiên hạ vì sinh mạng của ba quân tướng sĩ vì yên vui của trăm họ mà thôi thúc Từ Cơng quyết chiến. Ôi chao! Chẳng lẽ.....

Kiều mỉm cười một nụ cười rất đẹp để tiễn khách.

             -Cái chính khí lý tưởng của tiên sinh thật đáng trân trọng nhưng tiên sinh quả thật đã già không gánh nổi chuyện đời. Xin hãy bảo trọng. Nàng nhìn theo cái bóng liêu xiêu của Nguyễn tiên sinh mang máng nghe ông lẩm bẩm: Thấp cơ thua trí đàn bà.Trông vào đau ruột nói ra ngại lời...

***

        

Ông bạn ngộ ra điều gì chăng? -Bạn tôi chợt dứt ngang.- Còn tôi không còn gì để nghi ngờ. Tố- Như tiên sinh đã ngã chỏng ngay trong hiệp đầu dù đối thủ chỉ là một thiếu phụ bán phấn buôn hương. Nhưng mà trận đấu vẫn chưa kết thúc.....Chờ xem!

Thúy Kiều tỉnh dậy trong ầm ầm tiếng sóng vỗ. Vẫn nhung gấm lụa là với bề bộn chiếu chăn.

            -Cô nương còn gì để nói nữa không?

Nàng nhìn xuống khuôn ngực trần của mình. Hồ- Công chén đã quá say nhưng thật đa tình.

            -Lão phu tội nghiệp cho Từ nhưng mà cũng thật căm giận. Đến chết còn mơ hồ còn sụp ngã vì những giọt nước mắt đàn bà.

Giọng Kiều bình thản đến lạnh lùng : Tiên sinh mới thật là mơ hồ. Từ là đàn ông như tất cả đàn ông trong thiên hạ có gối quỳ dưới chân mỹ nhân cũng là chuyện thường ngày. Cánh đàn ơng họ phát động chiến tranh bày mưu tính kế ám sát khủng bố đi đêm... nhốn nháo hò reo thắng lợi để cuối cùng ngã mình hưởng lạc trên cái ngàn vàng vưu vật trời sinh.... Giá như tiện thiếp he hé khoe của chưa hẳn "quân tử" như tiên sinh đã cầm được lòng... Tiếng cười của nàng nho nhỏ chìm đi trong tiếng gầm gừ của "chính nhân" khi bị mạo phạm.

            -Cô làm bẩn tai đạo đức học chà đạp lên cương thường chẳng hiểu nổi cái vàng son của tiết liệt chính chuyên chẳng được nửa chữ liêm sỉ. Cô không chỉ bán rẻ chính nghĩa bán rẻ người thân bán cả hơi hám của thân xác mình. lại còn vênh váo tự hào khi những bàn tay bẩn thỉu của bọn đầu cơ chiến tranh mò mẫm dày vò.

Hình như chút nữ tính còn lại làm nàng thoáng đỏ mặt. Hôm xưa e lệ nép vào dưới hoa hôm nay áo lụa nát nhàu ban mai. Mình đánh mất mình rồi ư ?

            -Tiên sinh có gì phải uất ức đao to búa lớn. Bọn tiện thiếp không có sức mạnh cơ bắp không có trí tuệ thông huyền chỉ có chút vốn nho nhỏ trời cho đành phải khôn khéo và triệt để khai thác... cũng chỉ là để tự bảo vệ mình. Nếu cần trách hãy trách Thượng đế đã sinh ra đàn bà đôi mắt đa tình môi thơm mật ngọt hương hoa cứ là... Và trách nữa lũ đàn ông chết chìm chết nổi chết đứng chết ngồi vì háo sắc. Tiên sinh thử nghĩ nếu tiện thiếp không chụp bắt cơ hội không lấy nước mắt làm vũ khí không lấy cái thơm phức của đàn bà để nghị hòa với Hồ Tôn Hiến thì liệu rằng tiện thiếp còn có thể ở đây đối thoại với tiên sinh chăng?

Nàng nhìn thấy râu tóc của bậc đạo cao đức trọng như dựng cả lên tua tủa như lông loài nhím trước kẻ thù.

            -Hồ Tôn Hiến chỉ là thằng cóc chết. Từ- Hải mới là đại anh hùng. Hình như nàng lại đang cười.

             -Đại anh hùng chết không bằng gã ăn mày còn sống. Huống chi trên chiến trường và cả tình trường đại anh hùng là người chiến thắng trở về trên cổ xe bát mã ném kẻ chiến bại vào hố phân địa ngục vào lãng quên. Như thế Hồ tướng công chưa bao giờ là cóc chết nhưng thật tuyệt vời và lão luyện. Nàng lại nhìn xuống thân thể tươi mát của mình mãn nguyện.-Tiên sinh thông kim bác cổ theo tiên sinh chọn con đường nào để đạt thành lý tưởng? Vô vi nhập thế bát chánh đạo hay siêu thực hiện sinh? Ôi chao! Những thuyết lý cao vời hư huyễn. Bọn tiện thiếp chỉ là những hạt mưa sa nào biết bến đục bến trong chỉ đành "thực dụng" đào xới những "cơ hội" để sống còn... Tiện thiếp lấy thân phận đàn bà "phong trần từ thuở mười lăm" đoan chắc với tiên sinh là không thiếu những con người sẵn sàng bán danh dự mua lấy chức quyền bán lương tâm đánh đổi tiền bạc bán thân xác để nệm ấm giường êm vinh thân phì gia.

             - Nhảm nhí! Người ta khơng chỉ sống vì cơm áo... Kiều nheo nheo mắt ánh mắt pha chút cợt đùa.

             - Tiên sinh ở mãi trong ngỏ hẹp của lễ giáo của chính danh của đạo đức phong kiến làm sao biết được tất cả đã đổi thay từng phút từng giờ... Ba trăm năm lẻ về sau công dung ngôn hạnh tam tòng tứ đức cả tứ thư ngũ kinh đều được đóng gói cẩn thận chưng cất ở... bảo tàng viện.

            - Cô đã quá lố lăng khi bôi nhọ mai sau!

Không để ý đến lời phản đối của kẻ đối thoại Kiều đưa cao hai tay lên trời hùng hồn như một nhà xã hội học.

            - Thế giới càng hiện đại nhu cầu vật chất càng đòi hỏi xa hoa tiện nghi làm nẩy sinh hàng loạt dịch bệnh. Những con bệnh háo danh dễ dàng đánh đổi băng trinh ngọc khiết lấy những danh hiệu người mẫu ca sĩ diễn viên đổi cả một tấm văn bằng "giấy" như vé vào cửa cơ quan xí nghiệp. Cơn sốt hưởng lạc đua đòi cạnh tranh nhan sắc lại thôi thúc những nữ bệnh nhân lợm giọng  ngoạm vào ngọn nguồn tội lỗi của cánh đàn ông để có thuốc đắng giã tật. Tha hóa suy đồi ư! Tiên sinh nói đúng rồi nhưng tiên sinh ơi hãy bỏ cái mũ nồi lý tưởng đạo đức trên đầu xuống để khỏi vướng bận phiền toái và... yên nghỉ đi. Tiên sinh sẽ chẳng bao giờ hiểu được những "con bệnh" của chủ nghĩa "cơ hội" và những mẫu mã "thời thượng".

           

Nàng nhìn thấy Nguyễn tiên sinh gầy gò run rẩy đầu cúi xuống như một dấu hỏi.

- Còn đàn ông?

- Sẽ là tuyệt vời khi họ có trong tay đồng tiền và quyền lực cho dù họ có trăm nghìn đần độn vạn phần hôi hám tỉ tỉ lần tàn bạo.... Đàn ông trở thành phế vật khi không biết chụp giựt cơ hội đem lại vật chất cho người mình thương yêu. Họ sẽ sớm bị quẵng về vườn và bị đuổi ra khỏi  trái tim đàn bà ...

Kiều ngừng lại khi chợt thấy Nguyễn tiên sinh bịt chặt hai tai.

- Đành thôi nhân danh chính nghĩa ta phải ra tay trừ hại

Nguyễn tiên sinh chồm lên. Cánh tay Kiều bị xiết chặt đau đớn. Nàng thấy mình bay lên bay đi trong đất trời mờ sương và rơi xuống giữa "vùng xoáy" của sóng nước cuộc đời.

***

-Tố Như tiên sinh đã bị nốc ao- Bạn tôi lặng lẽ nói. - Nỗ lực cuối cùng là dìm chết mỹ nhân dưới đáy Tiền Đường nhưng công quả tiên sinh chưa hoàn thành viên mãn. Vẫn còn đâu đấy những son phấn õng ẹo trên đường. Trong khi những gã điên như tôi quá ít. Nhưng mà cám ơn tiên sinh tôi đã hoàn toàn  đại ngộ nên sẽ thanh thản làm người.

                                  

Đêm Cam- Ranh

Vĩnh Phúc


ĐƯỜNG

              Tặng Kiều và Tố Như tiên sinh




Đường dài bụi

lấm thân em

dạ thưa choáng váng bên rèm

dạ thưa

Đường về kín

cổng bão mưa

đường đi phong tỏa trăng xưa

sắc ngời

diễn đài sinh tử phân đôi

chuông điểm mộng

lịch kịch  rơi

giữa mùa



Đường vào

khin khít hơn thua

đường ra toang hoác bán mua

chợ người

bán đen trắng

bán tả tơi

mười lăm năm

xác thân phơi mặt đời

trăng gieo ngấn

gió lả lơi

triền sương dụn dịn gọi mời

điểm trang




Nầy em soi

mặt dương quang

từng cơn đại mộng hóa

vàng

phiêu du

nầy em tắm

gội thiên thu

hư phù gột trắng

ngõ

tù mù xa

nầy em nghe giữa la đà

chuông tịnh giấc

hót

sơn ca giật mình...



( Kỷ niệm 245  năm
ngày sinh của Nguyễn Du  
                                        1765-2009  )   

  

More...

LI LI - Truyện ngắn

By Vĩnh Phúc- Lê Vũ

 

LÊ VŨ


LILI

       Truyện ngắn



       

Lá thư thằng bạn thất lạc gần hai mươi năm khua động nếp yên ắng của ông thầy giáo tỉnh lẻ . Tôi tưởng nó đã chết dẫm đâu đó. Nào ngờ ...Nhớ mầy lắm. Hỏi thăm lung tung. Tao đang bị nung chín trong lò bánh mì. Một ngày 18 tiếng. Thèm ngủ đến phờ phạc. Tưởng ra đi sẽ...Hóa ra  là Thiên đường chuông giấy. Người Việt ngổi đuổi ruồi nơi công viên mầy ạ..  Tôi cười một mình. Sống trong lò bánh mì ngủ gà ngủ gật còn biết đọc thơ Phan Nhiên Hạo. Khá !

        


Hải là thằng bạn nối khố. Hai đứa chung lớp chung trường từ thuở còn tắm truồng chưa biết mô tê con gái. Gốc Đông Hà Quãng Trị gia đình chúng tôi lăn lóc tứ phương rồi quay về định cư ở Nha Trang dưới chân Tháp bà Ponagar . Hải to béo hùng tính ăn to nói lớn kiểu nam nhi chi chí. Tôi ngược lại gầy nhẹ nhàngcó phần ủy mị. Mười ba tuổi Hải đã giúp cha mẹ gánh nước tưới phân rau muống; còn tôi chỉ lấy mắt cười. Sức vóc hơn người Hải cũng biết yêu rất sớm. Mười lăm tuổi ve vãn cô bé hàng xóm mười ba bằng những vần thơ mất ngủ. Anh thèm em thèm củ khoai lùi vùi tro ấm/ Anh nhớ em nhớ con cá lội tòng tong...Chẳng là Hải bơi lội rất giỏi thích lặn xuống sâu để ngắm cá; lại ăn tạp khoai lang khoai mì  củ chuối củ nâu ...cũng ngốn ngấu thòm thèm. Tôi đã lãnh đủ một cú đấm vào bụng khi buộc miệng cười khì vần thơ của người mới tập yêu. Đành giải thích: cá là em tung tăng anh săn đuổi nhưng củ khoai thuộc về...nam giới nên phải sửa lại cho phù hợp. Anh nhớ em nhớ con cá lội lòng tong/ Em thèm anh thèm củ khoai lùi vùi tro ấm. Mình là củ khoai lùi. Đã quá hai đứa bò lăn ra cười. Cuộc sống cứ thế hồn nhiên phẵng lặng. Chúng tôi nào biết phong ba của ngày mai : đời phong ba tình phong ba.         

  


Lá thư thứ hai kèm theo món quà nhỏ Hải gởi đã ít nhiều góp phần thay đổi cuộc sống chật vật của gia đình tôi. Cộng với số tiền tích góp xưa nay tôi mua được chiếc cup 50 phân khối. Cũng quá đủ hãnh diện khi chở vợ và hai con nhỏ buổi chiều rong chơi khi những người đồng nghiệp còn còng lưng thồ vợ bằng xe đạp phì phò leo dốc. Mầy đừng lo. Sẽ không để mầy vất vưỡng với đồng lương chết đói. Cố lên. Đợi ngày tao về. Ngày về không biết bao giờ nhưng trong lòng tôi bỗng ấm áp chút tình bạn tình quê. Không người giàu không hẳn đã đổi bạn!


*

Đêm chùm lên tịch mịch tiếng đàn tôi khuya tàn canh nhặt. Đêm lỡ lói tiếng rao khản giọng van cầu ai mua vịt lộn không? Đêm Mignon gâu gâu đánh thức nỗi buồn tôi. Đời phong ba. Tình phong ba. Tôi chỉ còn một mình tay trắng. Căn nhà cấp bốn tôi thuê để mở quầy photocopy đánh máy vi tính kiếm cơm qua ngày cũng tuềnh toàng như thằng tôi xơ xác gầy rạc. Mắt em xua gã đàn ông tôi khỏi bậc thềm/ tay em xô thằng nghệ sĩ tôi nhào xuống vực /đàn với địch văn với vẽ bày trò/ đói rách...Tôi không biết mình có hoang tưởng không về những giấc mơ hạnh phúc nhưng những câu thơ tôi viết hoàn toàn là thực. Con gái tôi mới mười lăm khóc hết nước mắt khi ba nó bước ra khỏi nhà với cái túi nilông đen vỏn vẹn mấy bộ áo quần mẹ nó dúi vào tay và mỗi cây đàn guitare trên vai. Con trai mười hai mắt nhìn ngơ ngác....Tôi búng  đêm vào giây đàn. Tritesse của Chopin. Cung la giáng với những quãng âm đi lên choáng ngợp mơ hồ kêu van rồi đâm xuống quãng trầm hoang mang đau hoang mang buồn. Mignon sủa lên ầm ỉ. Hình như có khách. Tôi mở cửa. Hải hiện ra trên bậc thềm : rắn rỏi phong trần da vẫn sạm sạm dù ở trời Tây tuyết trắng. Thế nầy là thế nào? Hải nhìn quanh. Không tưởng tượng nổi.  Đúng là một thầy một chó cái? Còn một cô giấu góc hẻm nào?  Hai mươi năm không đổi một tính cách người. Tôi bắt tay Hải với nụ cười meo méo. Ông khi nào cũng ăn to nói dài! Bỏ đi ! Chuyện không nói nữa! Ông về sao không báo? Để mầy ngạc nhiên chơi! Hái phá lên cười vẻ lạ lẫm bí mật: Mission impossible* ! Chờ đấy!

          


Sáng mai khi Lili gõ cửa hai thằng chúng tôi vẫn chưa thức dậy. Đêm bằng hữu. Mấy ve và chuyện đời thường làm chúng tôi chóng say lan man ngủ ngủ quên. Lili là nhân viên cũng là học trò  tôi. Em vừa đánh máy văn bản photocopy giấy tờ vừa học đàn với tôi chờ cơ hội thi vào nhạc viện hay Cao đẳng Văn hóa nghệ thuật. Hai hai tuổi ngón nghề đã thừa nhưng em còn phải dành dụm một ít tiền ăn học thầy ạ. Khi em nhỏ nhẻ với tôi: đôi môi mận chín khóe mắt buồn những ngón gầy guộc trắng ...  bao giờ tôi cũng giấu tiếng thở dài vào bóng chiều mái tóc ngã bạc.

            


Hải bước vào vũng sáng của quầy mái tóc ngắn sơmi vàng quần trắng lóa nhún nhảy trên đôi giày cao cổ chào Lili bằng một tràng tiếng ngoại líu lo líu lo. Như hiểu mà không hiểu Lili mắt nhìn lạ lùng. Cháu chào chú-. Không chú không chú. Em là Lili hả. A há! Cái tên rất Tây. Người Tây không có chú cháu chỉ toa với moa you và me. Van em van em đừng gọi anh bằng chú. -Cháu là Lý-. Thầy gọi là Lili và cháu thích cái tên Lili ngân nga những thang âm êm đềm của nhạc . Hình như Lili giấu nụ cười hóm vào khóe nhìn rất vội về phía tôi. Với người khác cháu là Mai Lý. Tôi can thiệp. Buổi sáng đoàn tụ đóng cửa ăn khao gặp mặt.

         


Bữa ăn sáng chộn rộn với tiếng cười và những chuyện bên trời Tây của Hải. Chuyện cô gái Việt bán cà phê trớ trêu dùng màu áo  trắng và váy đen để hỏi khách hành dùng đen hay sữa chuyện did you và did me chuyện người Việt loay hoay không biết tìm nút bấm chỗ nào khi vào toilette...Trong khi tôi ngồi nghe nhoi nhói đau về nỗi nhục của một dân tộc lạc hậu Lili thi thoảng ngậm nụ cười trong miệng còn Hải cứ thao thao bất tuyệt diễn giải đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Anh bạn nông dân của tôi đang khua màu trí thức trưởng giả! Con người trưởng giả bỗng bất chợt quay qua hỏi Lili về lương tháng lại xoay ghế đối diện tôi thẳng thừng: Tao muốn mua lại cửa hàng nho nhỏ của mầy tặng Lili. Phần mầy tao kiếm cho công việc khác. Ông bạn thân mến của tôi nghĩ thế nào? Tôi như trên trời rơi xuống còn Lili kịp bụm miệng để không kêu lên kinh ngạc.


*

Nhân chi sơ tính bản thiện. Tôi không hề nghi ngờ gì về tính thiện về tấm lòng bạn tôi. Làm sao có thể quên buổi tôi vào Thành phố trọ học Hải đã bứt sợi dây chuyền đeo cổ tháo bung chiếc đồng hồ vàng đeo tay tặng tôi làm lộ phí bước đầu khó khăn. Rưng rưng mắt rưng rưng mưa mùa thu tiễn biệt. Hải lên đường thi hành quân dịch còn tôi phố lạ quê người bươn chải tiếp tục con đường đèn sách. Những lá thư rất ngắn kèm theo món quà nhỏ- một phần lương tháng của Hải là nguồn động viên rất lớn cho tôi năm tháng gieo neo. Tôi đã ngậm ngùi thương thân thương bạn hy vọng sẽ có cơ hội mai sau đáp đền. Đêm qua Hải đã dốc cạn túi với tôi không dành lại cho mình chút cỏn con niềm riêng một đời dấu kín. Hải giỏi tính toán có sức khỏe nhiều tài vặt nên nhìn chung cuộc đời thuận buồm xuôi gió. Học tập cải tạo về Hải gom góp tiền bạc mua ghe đánh cá. Những chuyến lưới giăng thuận lợi giúp Hải phất lên. Tiền bạc lúc nầy khó kiếm nên khi trong tay đã sẵn đồng tiền Hải muốn gì chẳng được.. Tưởng chừng khuôn mặt  chữ điền nam nhi cộng thêm khả năng miệng lưỡi và tài tháo vát đàn ông Hải  tự tin sẽ chinh phục dễ dàng trái tim phụ nữ. Nhưng không Hải thực sự thất bại. Thất bại từ khi chơm chớm tập yêu và về lâu sau nữa. Những cô gái xinh đẹp chạy trốn Hải. Những đoan trang lần đầu nghe Hải kể chuyện cũng thấy thích thích lạ lạ nhưng lần hai lần ba là e dè rút êm. Ba mươi tuổi Hải mới lấy được vợ một thiếu nữ xinh đẹp mười chín bằng một cái giá sinh tử : tổ chức đưa cả gia đình vợ an toàn vượt biên. Đám cưới trong trại tỵ nạn ở Philippin: không pháo không rượu mừng không kèn không trống. Buồn!  Nhưng đêm tân hôn tao mới bật ngửa ra mầy ạ. Cô gái mười chín trùm khăn cô dâu ngỡ là trắng trong như ngọc hồn nhiên như trăng lại đang mang bầu hai tháng. Cái đêm hôm ấy đêm gì ? Đêm mùa hạ ở Phi bức bối mà người tao cứ run lẩy bẩy! Cái bẩy tình bẩy đời sao mà tởm lợm thế! -Vì gia đình em chỉ vì gia đình mà hiến thân cho hắn khi hắn hứa ngon hứa ngọt đưa gia đình em ra đi. Ai ngờ mắc bợm tên lừa đảo. Vân- cô ấy đã lạy lục tao suốt đêm xin tao tha thứ với lời thề suốt đời chung thủy. Lòng tao hóa ra là bún mềm như bún! Đành cam chịu cảnh tu hú nuôi con để chứng minh mình cao thượng. Hải cười nụ cười chua chát khinh bạc. Sự đời đến thế thì thôi đành thôi! Nhưng mà...Hải lại cười lần nầy tôi nghe như tiếng khóc tiếng nấc nghẹn ở yết hầu. Ở trại ba năm tao lại có đứa con thứ hai một đứa con gái tuyệt đẹp nhưng khi nhìn thấy nó tao lập tức nhận ra mình không phải là cha nó. Cha nó là gã đàn ông đẹp trai lêu lổng ở trại kế bên thường xuyên đến chơi cờ với ông bố vợ. Không làm chủ được cơn điên của mình tao đã quậy trời quấy đất. Thế là mất vợ lai đeo cổ án tù ba năm. Sáu năm ra đi rốt lại thân tàn ma dại mất trắng chì lẫn chài. Lận đận lắm mới qua nổi Úc ăn lương thất nghiệp   ngồi đuổi ruồi ở công viên đọc thơ Phan Nhiên Hạo để hiểu thế nào là Thiên đường bông giấy.Tôi không biết chia sẻ thế nào với Hải về thân phận lưu đày đành cúi đầu im lặng. Thế còn vợ con sau nầy ra sao ? Tôi hỏi bạn và  chợt nhận ra mình hạnh phúc khi ít ra có hai đứa con thực sự là của mình. Hải không trả lời với tay tắt đèn : Ngủ thôi! Đêm còn lại bóng tối. Phương đông ngày mai vẫn mù lòa. Tôi hiểu một thằng Việt Nam không bằng cấp có tiền án tiền sự khó lòng lấy được một con vợ nên thân ngay trên đất nước mình. Huống chi bạn tôi đang là lưu dân sống trên lãnh địa lam nham những kỳ thị màu da sống trong cái xã hội mà đồng tiền là bá quyền là vương đạo.


*

Cả cái bàn ăn sáng hình như sững lại. Tôi chưa biết ăn nói thế nào đã nghe Lili lí nhí. Chú thích nói đùa quá. Mà cho dù chú nói thật cháu cũng không dám nhận. Xin cám ơn chú.Tôi nghe những ngón tay mình cọ quậy run rẩy miệng tôi nở nụ cười cầu tài. Bỏ đi bỏ đi. Lili chưa hiểu hết chú Hải đâu. Quan âm bồ tát cứu khổ cứu nạn đó. Tôi không nói quá cho bạn. Hải đã nói với tôi dùng hai mươi ngàn đô vào việc cứu tế từ thiện còn bao nhiêu nữa là tập trung cho Mission impossible . Nhưng tôi không hiểu cái nhiệm vụ trọng đại ấy nó như thế nào ? 

             


Buổi trưa Lili xin phép về nhà có việc tôi ngồi nhâm nhi với Hải ngay tại quầy. Một em bé vào bán vé số Hải cho ngay một trăm ngàn. Lại một người  già xin ăn hai trăm. Người Việt chúng ta còn quá nghèo. Mầy nghèo Lili còn nghèo hơn. Tao muốn làm việc thiện. Tôi nheo nheo mắt ra dấu một câu hỏi : Chỉ đơn giản thế? Hải im lặng . Bên ngoài mùa hạ lửa cháy đến kiệt cùng. Tao lại nhớ cái đám cưới mùa hạ hai mươi năm trước mầy ạ. Ve sầu kêu vang vang cây phượng bên kia đường và tôi biết  nỗi đau bạn tôi đang hâm lại sục sôi ở cái nhiệt độ còn cao hơn trong lò bánh mì mà Hải quần quật hơn mười năm. Tao muốn tìm vợ. -Hải chợt nói- Đó là Mission impossible của ngày trở về. Tôi kín đáo thở dài : Hóa ra là thế...

                                   


*

Tam thập nhi lập nhưng mà bạn tôi đã bước vào ngũ thập. Cho nên chuyện đời nhiều khi nhỏ như con thỏ lại trở thành khó khăn trọng đại. Tự thâm tâm tôi thiết tha giúp bạn nhưng quả là nhiêu khê trắc trở khi ...đối tượng của tớ từ hai mươi đến hai lăm- Hải nói nghiêm túc mắt nhìn vào tôi- Cậu phải giúp tớ vậy! Cậu có nhiều học trò- Lili chẳng hạn...-Nhưng mà...-Không nhưng nhị gì cả. Tớ có tiền . Tớ đã chịu ô chịu nhục tự đày đọa hành xác mình để có tiền. Tiền là tiên là Phật! Tiền mua được tất nói chi một chút hạnh phúc cỏn con. Và hứng chí Hải hát ong óng bằng cái giọng tồ tồ của con gà cồ tìm mái : Năm anh ba mươi em mới sinh ra đời! Những sợi tóc nhen nhúm bạc của Hải loang loáng mắt tôi. Ôi chao năm tháng  biển dâu ! Cái thằng bạn thuở nào thức đêm làm thơ tán gái ngớ ngẩn đã biến mất; còn lại cái đầu nhiễm độc tư bản phương Tây đen ngòm và trên tay là những đồng đô xanh nhăn nhúm.

          


Buổi tối Hải mời chúng tôi đi nhà hàng- Lili trở thành nhân vật trung tâm của tiệc  rượu đủ thứ hải sản đắt tiền. Chiến dịch đã mở màn. Cái ông bạn nối khố là tôi đành lui vào hậu trường làm nhiệm vụ cổ vũ cười ...đệm vào cơn phấn khích của bạn. Lili thích thơ hả. Anh sẵn sàng đọc thơ suốt đêm em nghe. Trước hết là tặng em: Li xin gọi tên em giữa cuộc đời/ Để tiếng nhạc còn vang chút đầy vơi/ Để mây trôi chín tầng cao vời vợi...và nhìn vào mắt Lili Hải nhỏ giọng ...mang cánh chim về tổ ấm bên đồi...** Cứ thế rượu chảy tràn và Hải sang sảng đọc thuộc lòng những bài thơ tình hay nhất thế giới những bài thơ mà Hải đã nhai nuốt đỡ đói cái buổi nào ngồi công viên đuổi ruồi chờ việc. Hải đọc không kịp thở hào hứng đến quên nước bọt văng cả bốn phía . Chúng tôi nghe cũng không kịp nuốt. Chú dùng chút gì đi ! Lili khôn khéo dùng ly mời mọc cắt ngang dòng chảy của thơ. Hải nháy mắt với tôi nâng ly và cạn. Lili xem ông thầy của em chẳng có chút gì khí phái trượng phu một ly đã đỏ mặt. Thơ không thuộc nổi một chữ gái không tán nổi một câu lại nghèo rớt mồng tơi. Vợ không bỏ mới là chuyện lạ. Tôi thoáng thấy khóe mắt Lili lóe lên : một chút cau có một chút giận dữ. Em đã vì tôi ư?

     


Đêm nằm bên nhau lại tiếp tục chuyện đời. Tôi không ngủ được nói toạc cái ẩn ức của mình : một thằng mắc nợ không có cách nào chi trả chết xuống còn hổ thẹn. Hải an ủi tôi giàu nghèo là số phận; làm cái thân Việt kiều có được mấy đồng huênh hoang nhưng đời đắng lắm nhục lắm. Mầy chỉ cần giúp tao hoàn thành phi vụ Lili là được rồi. Ngày mai tao sẽ tới thăm nhà em sẽ tán cả con chó nhà nàng bằng cơm vàng cơm bạc. Tin đi. Nó sẽ gâu gâu mừng khi tao bước lên bậc thềm nhà nàng! Ngủ thôi! Đêm sập cửa nhưng mắt tôi không nhắm lại được. Trong thời buổi kinh tế thị trường con người cũng chỉ là một món hàng ư? Còn tôi cái ông thầy giáo đáng kính lại ngậm câm đem bán học trò vào tay thằng bạn quỷ sứ để gán nợ à?. Bụng tôi tưng tức. Đầu tôi buốt buốt. Bệnh bao tử mãn tính lại đang nhấp nhổm chồm dậy.

            


Lili ở trong một ngõ hẻm sâu hút. Nhà hai mái lợp tôn cánh cửa chính bằng ván long đinh xập xệ. Bố làm thợ hồ bữa đực bữa cái hai em nhỏ còn đi học. Mẹ mới hơn bốn mươi nhưng đau thận kinh niên chỉ quẩn quanh nhà lau cái bàn nấu nồi cơm còn mệt. Bửa cơm trưa  Lili đi chợ nấu nướng rất ngon nhưng môi tôi nếm chát lưỡi tôi ngậm đắng khi nghe Hải tuyên bố : Cháu nhân danh hội từ thiện Quỹ N. giúp đỡ gia đình Việt Nam nghèo. Bác yên tâm nhận đi. Không phải băn khoăn!. Tôi đã thấy sức mạnh của đồng tiền trong mắt mẹ Lili trong nụ cuời mãn nguyện của hai em Li. Một ngàn đô- số tiền mà nhà Li nằm mộng cũng không dám mơ. Không biết Mẹ Lili có băn khoăn không nhưng còn tôi tôi thực sự băn khoăn và...cả hoang mang. Đằng sau những phông màn từ thiện người ta thường dọn sẵn những cạm bẫy bọc nhung chơm chớm mũi đinh nhọn hoắt...

        


Ngày trôi đi ầm ỉ với hát xướng ăn nhậu ba hoa...Mặc cho Hải làm con ong vo ve sáng trưa làm con chim gáy khan chiều tối Lili vẫn lặng lặng cắm mặt vào công việc.  Thơ ngâm vịnh thơ tụng ca thơ tình chảy tràn bàn tiệc chảy ướt những phím vi tính cuối cùng là nước đổ lá khoai. Chưa có dấu hiệu nào vườn hồng mở ngõ. Có chăng mắt Lili  như buồn hơn khi nghe những vần thơ tình đẫm nước mắt. Hải đã có phần nôn nóng giục giã tôi vào cuộc. Thời buổi của phi thuyền tên lửa tao không có nhiều thời gian tán tỉnh.- Hay là nàng đã mê tít ngón đàn của thầy? Nghi ngại ganh tị giận hờn trần tục đã nhen nhúm mơ hồ. Cái hố ngăn cách tình bạn đã mấp mô. Nhưng tôi biết mình không có lỗi chắc chắn không muốn có lỗi gì với bạn.

                                   


*

Ba tháng vun vút bay vèo. Không còn thơ để đọc Hải loay hoay theo Lili học đàn. Những ngón tay củ chuối  mần mò đánh những nốt nhạc méo mó. Hải không cần biết chỉ muốn có Lili và nụ cười em những lưu ly ngọc phách và tao sẵn sàng đánh đổi để đem về bên gối mầy ạ. Năm tháng còn lại có ý nghĩa gì khi ngồi ôm bóng đêm mà gãy khúc tịch mịch. Mầy cũng phải lấy vợ đi thôi. Hải khuyên tôi như tự nói với mình. Ba ngày nữa đã hết hạn thông hành. Ngày mai tao phải chuẩn bị cho lộng lẫy căn phòng cầu hôn. Phải mũi tiến công cuối cùng của chiến dịch:  Năm trăm ngàn đô đặt dưới chân em cầu hôn.. Sức mạnh của kim tiền sẽ buộc em cúi đầu. Tao tin thế. Mầy dám đánh cá không? Tôi không đánh cá nhưng tôi chưa tin không mấy tin...


Mười giờ tối tôi quay về. Cửa không đóng tôi buớc vào căn phòng cầu hôn mờ mờ tối. Năm trăm ngàn đô em từ chối em đã từ chối! Những chai Heineken lăn lóc gậm bàn nhảy xổ vào tôi   những mảnh vỡ thủy tinh sắc nhọn ngổn ngang đâm vào tôi khúc đoạn trường đau. Hải đỏ gay nằm giăng tay trên giường hét toáng trong cơn say.. Năm trăm ngàn! Ôi em đâu có biết ta đã đổi nó bằng mồ hôi bằng máu bằng cả ô nhục của một thằng dân lưu vong quần quật đầu tắt mặt tối. Em đâu có biết ta đã chắt chiu dành dụm buộc bụng khát thèm để có thể ngẩng mặt nhìn đời. Tiền! Tiền ! Biến đi! Hải quơ chân đạp đổ. Những đồng đô trong chiếc cặp da tung tóe phơi mặt vô hồn. Đêm sập cửa rồi. ...                                


*

Hải đã đi con chim tu hú đã quay về phương Tây đêm đêm mổ vào vết lõm của tuyệt vọng. Ba ngày Lili không đến làm việc. Sáng thứ tư tôi tìm thấy một lá thư trong khe cửa. Lili đã đi xa không thể ở lại bên thầy được nữa. Lili hổ thẹn khi im lặng  để gia đình khốn quẩn nhận khoản tiền bố thí nhan sắc nhưng Lili đã từ chối vì không thể mua bán tình yêu và...vì không có gì to lớn hơn có thể đánh đổi tình cảm của em dành cho... thầy. Em... Bạn tôi cuối cùng mất trắng; còn tôi tôi không biết mình được hay mất?                            

                                        


Cam Ranh- Tháng 6/2007


* Mission impossible : Tên một bộ phim hình sự Mỹ  (Nhiệm vụ bất khả thi )

* Nguyên bản thơ : Nhi- Long Tử Việt

More...

NHỮNG BÔNG HOA SẼ NỞ

By Vĩnh Phúc- Lê Vũ

 

LÊ VŨ

Truyện ngắn

NHỮNG BÔNG HOA SẼ NỞ 
 

Dao có thể cứu người cũng có thể giết người. Hoa cỏ có thể vô tình bị chà đạp cũng có thể bị bứng gốc nhổ đi với một kế hoạch tinh vi. Câu nói của cha H chợt vang âm nhói buốt trong đầu : Sống là tranh đấu; con vật phải bị giết thịt để phục vụ nhu cầu bao tử của con người con người thấp kém phải bị hiến tế làm lễ vật hy sinh cho mục đích cao cả. Hàng triệu xác người đã dựng lên Vạn Lý Trường Thành ...

***




            Tôi không thuộc về thế gian nầy tôi là con cái của bóng tối của sự chết nên không có tuổi( nếu tính tuổi là thời gian hưởng dương nhìn ngắm mặt trời) nhưng tôi đã hiện hữu giữa cõi hổn độn nầy 22 năm 7 tháng 18 ngày. Mẹ nói giá như ông trời không cay nghiệt và ông Bác sĩ không tham lam sắc dục thì tôi cái bông hoa xinh đẹp đã nở đúng giờ Dần ngày Dần tháng giêng  năm Bính Dần...


         Cái bệnh viện Huyện vùng biển những năm 80 của thế kỷ trước xơ xác với mấy bức tường loang lổ ố vàng. Tháng giêng trời vẫn se se lạnh khi chiều xuống. Mẹ nằm như con cuốn chiếu rúm ró đớn đau khi người hàng xóm thương tình đem đi cấp cứu. Bố về thành phố làm thuê không biết !(Sự đời nếu biết đã không khốn khổ!).Băng huyết! Phải mổ để cứu đứa bé nhưng mà ông Bác sĩ trực đêm duy nhất vẫn còn đâu đâu. Mấy cô y tá nhìn nhau ngơ ngác bó tay. Thời điểm này bác sĩ hiếm hơn vàng . Người ta lo cái bụng còn chưa xong nên không có thời gian và cả tiền bạc để đào tạo ra mấy ông thầy cứu nhân độ thế.


         Năm phút mười phút mẹ oằn oại chênh vênh trên bờ sống chết. Bác sĩ đến khi đã quá muộn. Mẹ xuôi tay và tôi nghẹt thở bóng tối bay đi về hư vô. Tôi thấy nệm trắng và nhan sắc hồ ly : cô điều dưỡng bệnh viện mặt ngọc với hàng chân mày xanh đen bộ ngực trắng hồng vun lên núi đồi và hai đùi trắng muốt nửa khép nửa mở ... Ông Bác sĩ trực đang cài nút áo và vội vã cúi xuống hôn vào khuôn ngực no tròn thay cho lời tạm biệt. Nhưng ô hay cánh tay trắng sữa như vòi bạch tuột quấn xiết lấy ông đam mê hổn hển và ông... ngã xuống...Bệnh viện bỏ lại sau lưng bệnh nhân bỏ mặc sống chết . Tình dục lên ngôi. Con người chân chính khác với lũ phàm phu khi chiến thắng bản năng biết nghĩ đến người khác. Đơn giản vậy !


         Mắt tôi nổ lửa và lòng tôi cháy lên căm thù. Phải lấy máu trả máu nhưng mẹ biết và tìm mọi cách ngăn cản. Mẹ lôi trong cái đầu nhiễm độc đủ thứ thuyết lý định mệnh nhân quả và giải thích oan oan tương báo biết bao giờ cho dứt. Thôi   dĩ hòa vi quý một sự nhịn chín sự lành ! Mẹ khóc. Mái tóc của người phụ nữ ba mươi còn xanh mướt và tôi thương mẹ vô cùng. Mẹ từ bi mẹ đại lượng mẹ bao dung nhưng mẹ ơi mẹ lạc hậu rồi. Mẹ có biết đâu người ta đem bao thuyết lý rao giảng để tròng vào cổ mẹ xiềng xích của sự phục tùng . Ba đồng một mớ tam tòng chỉ nên đóng khung bỏ vào bảo tàng viện phong kiến cả cái trật tự duy lý của thời Khai sáng hiện đại cũng chỉ là mớ dây bòng bong quấn cổ giai cấp bị trị. Mẹ không biết khi người ta kéo đổ những khối nhà cao tầng tại thành phố St Louis bang Missouri năm 1972* thì các chân lý tưởng chừng tuyệt đối cũng ngã đổ theo. Ôi sống trong thời hậu hiện đại nhưng mẹ chắc chắn không hề biết thế nào là chủ nghĩa hậu hiện đại mà ở đây mọi chân lý đều mang tính hình ảnh biểu tượng là những ẩn dụ hoán dụ những ảo tuởng bị lảng quên **


         Con cái bóng tối khôn ngoan hơn con cái sự sáng. Đó là sự thật trăm phần trăm nên tôi dễ dàng qua mặt mẹ tôi đeo đẳng ông bác sĩ tử thù. Anh đã hại chết hai mạng người vì trễ trực. Hồ ly cười khanh khách như chuông vỡ vạc. Ô là thời buổi gạo châu củi quế bệnh hoạn không biết đường liên hệ lễ nghĩa thì chết quách cho xong có gì mà anh phải bận tâm ! Tôi đã muốn nhảy xổ vào mà cắn xé cái nõn nường của cô nàng cho toang hoang toang hoác nhưng nén lại chờ xem vở diễn hết tuồng. Không anh phải làm bản tự thuật kiểm điểm bản thân mình  với cấp trên. Anh không thể ...Hồ ly bước đến lụa áo sột soạt và khi cô ả muốn giăng tay ôm tôi giật tay bác sĩ và cô ả lãnh một cú bạt tai trời giáng...Cô nàng há hốc trợn trừng còn bác sĩ thì ngơ ngác tím tái cái mặt méo xệch và tôi cười ha hả bỏ đi...

***


         Tôi sống với mẹ trên chóp cây đa của bệnh viện ngày ẩn núp tối rong chơi. Tôi thích ngắm ánh dương quang ngắm ban mai hoa nở nhưng sợ. Mẹ dặn đi dặn lại hàng triệu lần là không thể xuất hiện giữa ban ngày. Mặt trời sẽ làm tan rửa tôi bằng cái sức thiêu đốt của nó khi tôi chỉ là thể phách không có cái túi da che chở. Nên tôi lại càng hận hận ả hồ ly hận ông bác sĩ nhưng rồi lớn dần lên trưởng thành tôi  mới thấy ra chuyện mình chỉ là chuyện thường ngày ở Huyện chuyện nhỏ. Chập chửng đi vào đổi mới cái bản thiện của nhân chi sơ cũng từng bước được cải tạo cho hợp thời trang. Mùa hè dịch sốt xuất huyết tràn lan bệnh viện quá tải những ca cấp cứu. Những đứa bé nhà nghèo đành thở phèo phèo trụy tim mạch và ra đi trong đêm khi bác sĩ còn lo cấp cứu những ca có quan hệ tốt buổi chiều. Kỷ nguyên thực dụng cái gì cũng phải đánh đổi bằng tiền bằng nhan sắc.Tôi đã chứng kiến cảnh đứa con gái mười bảy nhắm mắt để ông Bác sĩ tóc bạc dày vò trinh bạch đổi lấy tiền mua thuốc cho mẹ đã thấy bà mẹ xuân xanh hiến thân cứu mạng cho con đã nghe cuộc trả treo thêm một bớt hai giữa bà bác sĩ với gia đình bệnh nhân. Đời quá nhiều khổ ải và tôi bỏ đi cái khát khao được làm người.Tôi lật xe ông bác sĩ tóc bạc thọc gậy để ông Phó giám đốc bệnh viện dê xồm mất chức làm một bầy giun chui vào bao tử của con mụ bác sĩ tham lam mà đục khoét. Tôi phải thay mặt trời đất đòi lại công bằng dù công bằng cũng chỉ là một khái niệm mơ hồ trong thời buổi kinh tế thị trường mở cửa bán mua. Mẹ biết trách phạt tôi vì cho rằng đó là thiên mệnh là việc của trời. Không một ai có quyền thay trời trả oán vì số mệnh đã an bài. Ôi mẹ của tôi mẹ Bồ tát cứu khổ cứu nạn nhưng chính mẹ cũng không thể siêu sinh tịnh độ mà luẩn quẩn làm một bóng ma vô hồi.

                   
         Ông Bác sĩ đã chia tay với hồ ly đêm về niệm Phật và ngày ngày ra sức cứu chữa bệnh nhân có khi còn móc túi để mua thuốc cho người bệnh. Mẹ cười bảo  tôi : Quay đầu là bến bỏ dao đồ tể xuống là thành Phật. Nhưng tôi chưa tin không tin. Con người hậu hiện đại có đức tin riêng của mình...Chuyện hôm qua khác chuyện ngày mai. Chân lý không thể giống nhau trên một  bàn tay sấp ngữa . Ông Bác sĩ lấy vợ một cô nàng xinh đẹp còn hơn hồ ly và nhan sắc đàn bà làm ông tối mắt. Anh phải thay đổi. Không thể cứ hồn nhiên mà nhận lương và làm người đạo đức lương thiện. Đạo đức không thể mua son phấn cho em lương thiện không thể cho em nhà cao cửa rộng. Không biết năm xưa con rắn vườn địa đàng đã dụ dỗ Eva thế nào nhưng miệng lưỡi Eva của thời đại mới quá thể thiu ôi khi đường hoàng chà đạp lên lương tâm đạo đức miệt thị phẩm giá làm người để tôn vinh vật chất. Adam phản kháng yếu ớt chiếu lệ kiểu như lấy mấy ngón tay lẻ loi xua lũ ruồi đen đặc bám vào hang ổ tanh hôi. Không tôi thét lên bên tai thúc giục nhưng ông ta cúi đầu rủ xuống như con gà bị cắt tiết và tôi biết mình bất lực; bất lực trước cái thế giới kim tiền ở đấy vật dục lên ngôi cao tầng cũng giống như mỗi sớm mai nhà nhà lại mọc lên đủ thứ hình khối hình tháp hình nón lạ mắt của thời đại kỷ trị .

***

            
         Mẹ đã đến buổi ra đi chờ ngày tịch diệt. Tôi còn lại một mình không ai chuyện trò vật nài với ngây thơ. Buồn lang thang tôi về phố thị. Mùi máu và bệnh tật của Bệnh viện Tỉnh quyến rũ tôi. Tôi làm quen với một bé trai. Hà hà chị đừng buồn! Chuyện nhỏ thôi. Ở đây còn lắm trò hơn ở quê chị ạ. Người ta giết người để mua quan bán tước để làm lễ vật hiến tế và đường hoàng lên chức ung dung bỏ tiền vào túi. Đi chị em mình đi thăm Bác sĩ H Phó giám đốc bệnh viện! Rồi chị sẽ biết một đại nhân vật của thành phố đấy! Em đẩy tôi vào cổ máy thời gian chiếc xe lăn bánh tiến lên hai mươi năm trước.

            
         Làng X nhỏ nhoi nằm cách trục giao thông hơn 40 cây số về phía tây của một Huyện miền núi nghèo tơi tả chỉ có hơn dăm chục hộ sống bằng nương rẫy. H đen đủi gầy nhom và nhút nhát dù nghề gia truyền mấy đời là mổ bò mổ lợn. Cha H là đồ tể thứ thiệt với cái mặt đỏ nung núc thịt với hai bàn tay quá khổ mỗi sớm mai đều nhúng vào máu gia súc. Nhưng H lại giống mẹ sợ máu sợ sát sinh. Những giấc mơ vật vả tiếng bò rống tiếng heo điếc tai kêu nài những vòi máu phun đỏ bình minh ám ảnh tuổi thơ H. Học H đã vùi đầu vào chữ nghĩa để mong vượt thoát cái địa ngục lò mổ đi xa đến một khoảnh trời bình yên. Đậu vào Đại học Y khoa H muốn làm thầy thuốc cứu nhân độ thế như một cách đền bù cái tội sát sinh của cha. Oái ăm thay H nhận ra bàn tay mềm mại của mình cũng cực kỳ khéo léo khi cầm dao một gen di truyền nên đành chọn khoa giải phẩu như một định mệnh và nhát dao treo lên hai bờ sinh tử.

            
         Tốt nghiệp loại ưu H đuợc phân công về một Huyện miền duyên hải hẻo lánh nhưng chỉ ba năm sau tên tuổi Bác sĩ H mát tay đồn khắp xa gần. Nhát dao của H chưa một lần đầu hàng dù tử thần vật vờ níu kéo. Ba mươi tuổi H được cử đi  học tiếp sau đại học và dễ dàng lấy bằng Thạc sĩ .Về thành phố tài năng của H lại có dịp tỏa sáng nhưng thói đời to thuyền to sóng. Chính ở đây con người đầy nhiệt tâm nhiệt huyết đã vấp phải lưới tình mà mụ mị.

            
         Nàng có đôi mắt lung linh thơ ngây dù đã tốt nghiệp cử nhân báo chí một điệu cười mê hồn lanh canh tiếng ngọc va vào mâm bạc và những nhận xét tinh tế. H biết mình xấu trai ngốc nghếch tình trường nên xưa nay không dám mơ tưởng người đẹp. Thế mà trong party sinh nhật của ông Chủ tịch thành phố tối nay H lại bị tấn công Bằng đuôi mắt thật dài nàng dịu dàng xin hẹn ngày phỏng vấn để giới thiệu tài năng anh trên trang đầu của báo. Con mồi đổ ngay sau phát súng đầu tiên không hề nghi ngờ mình đã bị vây hảm trong thiên la địa vỏng.

            
         Trần trụi nàng không cần giữ cho mình nửa mảnh vải bé xíu che hờ đôi núm son đỏ và H cũng không còn giữ những niềm riêng sâu kín. Ông kể nàng nghe những cơn động kinh những ngày trầm uất những cơn nôn bội thực tội lỗi. Ông đã cắn xé chính mình đập đầu vào tường binh binh khi để một nhát dao lẹm mất cái dây giằng túi mật và rồi vội vã cho bệnh nhân xuất viện về nhà trong nổi kinh nghi vì rỉ máu lần hồi mà chết. Ông đã lơ đãng cho bệnh nhân uống cả viên thuốc thay vì nửa viên và bệnh nhân cứ thế ra đi. Hồ sơ bệnh án chỉ cần sửa lại một dấu phẩy và ông ung dung bước lên đài danh vọng mặc cho những bệnh nhân thiếu may mắn rền rỉ kêu van. Tay ông vấy máu nhưng ông đã rửa tay vào cái chậu của Phi-la-tô***. H cuối cùng đã dốc hết bầu tâm sự thành khẩn như con chiên trong tòa giải tội ra về thanh thản vì có dịp trút sạch nổi niềm thống khổ không hề biết căn phòng nàng đã cài đặt sẵn hệ thống ghi âm cực kỳ nhạy bén bằng hệ thống âm thanh nổi. Khi ông biết ra mọi sự đã muộn màng. 
         
Nàng là người tình bí mật của ông Phó Chủ tịch thành phố lãnh nhiệm vụ biến H thành chân tay phòng khi hửu sự. Thời cơ đến ông Chủ tịch thành phố có một cái u cần giải phẫu H có nhiệm vụ làm ông ta biến mất một cách êm đẹp vì đây là cây dằm trong mắt Phó Chủ tịch. Cái giá sát nhân rất đắt nhưng phần thưởng cũng không kém hấp dẫn : cái ghế  Phó Giám Đốc bệnh viện . H không còn đường chọn lựa. Dao có thể cứu người cũng có thể giết người. Hoa cỏ có thể vô tình bị chà đạp cũng có thể bị bứng gốc nhổ đi với một kế hoạch tinh vi. Câu nói của cha H chợt vang âm nhói buốt trong đầu : Sống là tranh đấu; con vật phải bị giết thịt để phục vụ nhu cầu bao tử của con người con người thấp kém phải bị hiến tế làm lễ vật hy sinh cho mục đích cao cả. Hàng triệu xác người đã dựng lên Vạn Lý Trường Thành ...H bị mắc vào lưới tình con cá mắc câu nhảy lách tách đòi sống. Không thể khác...

         
Mái tóc bạc đôi mắt hằn những vệt chân chim H già hơn số tuổi bốn mươi của mình khi phải sống đời hai mặt : một bác sĩ tài năng đầy nhiệt huyết một tên đao phủ của quyền lực bóng tối. Đêm mất ngủ H nhìn thấy ông Chủ tịch mang túm ruột thả lòng thòng cười nham nhỡ với mình thấy cô Kế toán trưởng xinh đẹp cả người đầy máu nghiến răng giận dữ còn ông Giám đốc Sở Tài nguyên- Môi trường thè chiếc lưỡi dài hăm dọa...Đúng con dao của H đã nhúng quá nhiều trong máu!

***


         Màn chưa hạ chị ạ nhưng chúng ta đi thôi !
Em kéo tay tôi ra khỏi cổ máy thời gian. Ngày mai Bác sĩ H phải ra tòa làm chứng về một vụ án đất đai mà nguyên đơn là nạn nhân tai nạn giao thông đã chết trên bàn mổ. Thử xem Bác sĩ đao phủ sẽ nói thế nào ? Phiên tòa Phúc thẩm đã không tiến hành được vì nhân chứng quan trọng nhất là BS. H cũng đã chết đêm qua để lại lá thư xin lỗi. Tôi rất tiếc đã không chọn nghề đồ tể gia truyền. Tôi ân hận khi con dao bác sĩ vấy máu sát nhân chứ không phải để cứu người. Cái chết không giải quyết đuợc gì nhưng tôi phải chết để cho nhiều người được sống để cho công lý đuợc thắp sáng  và những bông hoa sẽ nở dưới mặt trời...

Vâng tôi nói với em bé   chị cũng muốn làm một  bông hoa nở dưới mặt trời...

                               Cam Ranh 22/2/2008

                                                                                                                           LV


*Mốc thời gian đuợc xem như chính thức mở ra thời kỳ hậu hiện đại

** Quan điểm của Friedrich Nietzsche

*** Quan Tổng trấn nhân vật trong Phúc âm đã rửa tay để chứng minh mình vô tội trước khi ra lệnh hành quyết Jesus Christ.

More...

CHỚP MẮT

By Vĩnh Phúc- Lê Vũ

 

LÊ VŨ *

CHỚP MẮT

                 Truyện ngắn

- Chữ có chữ tốt chữ xấu ! Chữ tốt là chữ tụng ca nền văn hóa đậm đà bản sắc dân tộc nền kinh tế công nghiệp hiện đại hóa đi lên cao tầng. Chữ tốt bán đuợc nhiều tiền. Chữ xấu khi bóc tách lớp hình thức giả tạo thói đạo đức trá hình nhân nghĩa cửa miệng của những những nhân vật quyền thế. Chữ xấu bị người ta quẳng vào sọt rác thậm chí còn mang họa vào thân. Nàng cười .Vậy là anh chỉ bán đuợc chữ xấu nên ...nghèo.

                                                                 ***



Giữa hai lần chớp của mi mắt nàng anh thấy mình trôi về lãng đãng một vùng trăng ngằn ngặt xanh huyền hoặc. Cô bé lên mười tóc hai bím thắt chân trần đuổi những chú còng gió. Còng chạy lòng vòng và đôi chân dài em chạy vòng quanh. Tiếng cười rơi trong sóng vỗ bờ. Sóng xanh và tóc xanh bạt gió. Anh con trai mười sáu láng giềng cách nhà nàng cái giậu mồng tơi mê mãi ngắm và chợt thấy lòng mình ngồ ngộ. Em tinh khiết tuyệt vời ...

Nàng chớp mắt lần hai. Đêm thẫm. Những vì sao ở rất xa mà em thật gần trong vòng tay anh mười tám . Ngực nàng nhú sau lớp vải tròn mềm mại và thơm.  Mùa xuân nàng cắn chia cho anh một sợi tóc. Tóc cắn ngang môi chia hai cuộc tình Chưa có một nụ hôn dẫu vụng về!

Chớp mắt lần thứ ba là một ngày đạn pháo đầy trời. Nàng thất lạc...

*


Nghèo là một cái tội cái tội lớn nhất đeo đẳng phận làm người
. Kiều chẳng phải vì ba trăm lạng mà bán mình đất nước mình nghèo nên xuất khẩu lao động với giá rẻ mạt dân tộc mình vì nghèo mà không thể ngẩng đầu lên... Nàng nhìn thấy anh như cười mỉm chua chát. Em học ở đâu bao nhiêu lý luận hùng hồn như thế ? Tất nhiên không học ở trường . Nhà trường không định nghĩa nghèo là cái tội. Còn tôn giáo an ủi người :Người giàu vào nước Thiên Đàng khó như con lạc đà chui qua lổ kim*. Nàng nhớ cái buổi lên mười đi học giáo lý. Khuôn mặt Ma soeur dịu dàng như Đức Mẹ cúi xuống khi con bé lơ đãng nhìn chiều xanh trong. Hãy gõ rồi sẽ mở cho. Ngây thơ nàng đã gõ cánh cửa Trời đêm đêm quỳ gối van xin khi bố bị tình nghi chở dầu cho nhóm tổ chức vượt biên. Bố bị bắt đi cải tạo chiếc ghe kiếm cơm bị tịch thu mẹ và bầy em ba đứa nhếch nhác . Nàng mới mười sáu. Nghèo rạc.


Còn anh ? Nàng nhìn cái quần jean bạc phếch mái tóc dài bù xù...À ơi! Nhớ em còn mái tóc bánh bèo ...da mét vì em nghèo . Đầu anh còn húi trọc khét nắng hôi trâu thèm đi học**.  Bài hát cũ năm anh mười hai đôi mắt anh sáng và tròn dấm dúi cho nàng những củ khoai sùng luợm mót mà ngọt ghê. Nghèo là một cái tội. Không còn cái chớp mắt nào. Mắt nàng đã nhắm lại.


Chiều đen như mõm chó- Cái vốn văn hóa lớp sáu không giúp nàng hiểu đúng cái thành ngữ siêu thực này- nhưng chiều quả thật đen mõm- chó -đen. Còn hai ngày nữa là đến kỳ lãnh lương tháng đầu tiên trong đời nàng : lương rửa bát đĩa trong một quán ăn thế nhưng cái gã mặt chó chủ quán lại giở trò dê xồm hôn vào trán nàng khi hai tay nàng bận bưng bê chồng đĩa cao nghệu. Nàng thả đánh binh chồng bát đĩa vỡ toang và tát vào mặt y. Thế là kết thúc công việc và đi đong tháng lương dầu mỡ với mồ hôi. Chiều   trong căn nhà vách ván của mẹ con nàng
càng đen hơn cái sự đời . Mẹ ngồi trước mặt bà chủ nợ béo phì luôn miệng hứa hai ngày nữa con tôi lãnh lương sẽ trả. Nghèo còn hơn là cái tội!



Góc quán lờ mờ tối. Khói thuốc anh bay lên vòng vèo động cựa  nhưng những ngón tay anh thả xuống iu xìu dù nàng chỉ cách anh một gang tay. Ký ức tuổi thơ mở toang cửa. Con gái mười hai dậy thì buồn vui bất chợt. Anh đã huyên thuyên tìm cách cho nàng cười. Chuyện bà ba bán bánh bèo bị bò báng bể bụng. Anh nhại giọng ông Ba tàu bán chuối chiên  đầu hẻm và nàng lăn ra cười. Bây giờ nàng đã hai bảy. Nàng huyên thuyên và anh lặng nghe. Thời gian- Anh ngậm ngùi - Nước mắt  biển dâu và những cuộc mua bán. Em đã tự rao bán đời mình ư ?

*


Mẹ cơm đùm gạo bới đi thăm bố và không bao giờ trở lại. Chiếc xe định mệnh đứt thắng rơi xuống vực. Nàng không còn nước mắt để khóc; út gái nàng mới lên ba. Nàng đấm ngực không cam tâm. Nhà hết gạo và nàng chỉ còn vốn trời cho. Phải biết khai thác nhan sắc mười bảy. Buổi sáng nhìn hàng người xếp hàng mua tem phiếu: bột ngọt mắm thịt... nàng cũng chen vào cuối hàng khi nhìn thấy ông quản lý môi dày con mắt ti hí liếc ngang liếc dọc. Nàng sẽ mua được lạng thịt và nửa lít nước mắm mươi cân gạo bằng nụ cười và con mắt có đuôi. Nàng đã lầm. Thời buổi gạo châu củi quế nụ cười không thể đánh đổi lấy dù một lạng bột ngọt . Mất một buổi sáng nàng chỉ lấy về mỗi cái địa chỉ nhà ông quản lý và mơ hồ một lời hứa hẹn. Hôm sau khi cái út khóc thét vì đói nàng đã ngả giá với lão quản lý bốn mươi lăm tuổi đổi cái đầu đời lấy mười ký gạo .


Chiều xuống nhanh gió bỗng dậy. Những bóng đèn tròn màu đỏ chớp nhá những con mắt máu soi vào mặt những vuông ô đìa tôm. Anh thấy sống lưng mình lạnh toát khi nghe nàng kể bằng cái giọng ráo hoảnh như không phải kể chuyện mình. Bác sĩ không chau mày khi thấy máu. Thầy giáo không nhăn mặt truớc tập bài sai be bét. Chẳng lẽ nàng đã chai lỳ trước chuyện bán mua thể xác ? Hình như anh đã chọn nhầm nghề báo? Trái tim anh nhạy cảm khi va vấp với cuộc đời ! Và anh tiếc mình đã bước chân vào cái quán nầy với dự định viết một bài phóng sự về những cô gái bán thân. Nói năng chi cũng muộn màng .

***


Nàng quàng lấy anh hai cánh tay trắng màu bạch tuột trơn nhợt .

- Anh sống bằng nghề gì ?

- Bán chữ? Mắt nàng tròn như xưa vẻ ngơ ngác như buổi nào anh hứa cuội lên núi hái trăng đem về cho nàng nhốt trong lòng tay. Nàng đã giận anh đến hơn tuần vì cái tội dối  gạt . Hỡi ôi đời đã gạt em biết bao lần  ?

- Em chỉ biết bán thân. Thân xác  có giá của nó : năm mươi một trăm tùy theo tuổi tác và nhan sắc. Cái Linh giá hai trăm vì mới vào nghề mười bảy. Con bé Tí ngồi cách chúng ta hai bàn mười lăm giá đặc biệt. Không lẽ chữ cũng có giá? Vả lại ai mua chữ chứ ?

- Em không hiểu rồi. Xã hội càng tiến bộ chữ càng có giá. Người ta đua nhau mua chữ để có ghế ngồi ( hoặc củng cố ghế ngồi ). Một bằng Đại học trị giá tiền triệu.

Thạc sĩ Tiến sĩ giá cao hơn nhiều . Yên ghế rồi người ta ra tay thu hồi; gọi là vốn bỏ một lần thu lãi trăm năm ăn hoài không hết...chữ! Nàng lẩm nhẩm gật đầu như hiểu như không. Tội nàng chỉ biết học vẹt mớ ngôn ngữ hổ lốn của mấy gã ba hoa chuyên nhân danh những là đất nước với dân tộc. Ngây thơ nàng nghĩ bán thân là đồi bại chứ không biết khi người ta rao bán liêm sĩ đạo đức để đổi lấy bổng lộc địa vị thì trăm lần còn tồi tệ hơn.

- Thế anh tài phép nào lại bán đuợc chữ ? Nàng thấy anh cười như mếu nụ cười hôm nao khi nàng làm khó bắt anh leo lên cây dừa chót vót hái cho nàng một trái dừa xiêm.

- Chữ có chữ tốt chữ xấu ! Chữ tốt là chữ tụng ca nền văn hóa đậm đà bản sắc dân tộc nền kinh tế công nghiệp hiện đại hóa đi lên cao tầng. Chữ tốt bán đuợc nhiều tiền. Chữ xấu khi bóc tách lớp hình thức giả tạo thói đạo đức trá hình nhân nghĩa cửa miệng của những những nhân vật quyền thế. Chữ xấu bị người ta quẳng vào sọt rác thậm chí còn mang họa vào thân. Nàng cười .Vậy là anh chỉ bán đuợc chữ xấu nên ...nghèo. Anh đành cười trừ. Nhớ buổi đầu thử việc anh lê la viết toàn chữ xấu. Ông chủ bút báo N đã dí cái bài phóng sự về cái dự án của công ty T vào mặt anh bốc lên mũi ngửi và quẳng xuống đất chà dưới gót giày. Ông còn có mà sờ vào những thế này thì có bốc mắm ăn!. Ông mang họa mà bọn nầy cũng độn thổ ! Biến đi.!. Anh đã phải biến đi khỏi mấy tờ báo vì huỵch toẹt chuyện ông A dùng quyền lực chiếm đất ông X tham ô ông T háo sắc dùng công quỹ mua tặng xế xịn cho người đẹp. Anh không quên trận đòn đêm ba mươi mà anh cầm chắc là của mấy ông chủ bự mượn tay bọn nhóc cô hồn cảnh cáo anh trong đêm giao thừa năm ngoái. Ba ngày tết anh nằm liệt. Chữ xấu!

-Thế thì viết về bọn em là chữ xấu hay tốt? Nàng nheo mắt và anh thấy hiện về vẻ yêu kiều của cô bé ngày nọ dưới bóng dừa xanh trăng xanh...

- Cái này tùy cái mũi của ông chủ bút em ạ. Cuối cùng bút của anh cũng chỉ là cái cần câu cơm.Cái cần có khi cong khi thẳng khi bốc thơm cũng có khi hôi bùn...Người ta sống bằng cơm bánh chứ không phải chỉ bằng lời nói thật.

- Em hiểu rồi. Áo cơm không đùa không thể đùa .

*


Nàng đã đi qua chiếc cầu chông chênh của cơm áo   cực nhục. Thân vừa làm ôsin vừa là  phở của ông chủ ngoài năm mươi . Mươi năm truớc muốn bán thân cũng không hề là dễ dàng bởi người ta ăn chưa no lấy đâu rửng mỡ. Đổi mới- nàng nghe người ta kháo nhau vậy là ngoài độc lập tự do tinh thần cởi mở thì người ta cũng không cần kềm hảm sự sung sướng lại. Cứ thả cho nó mặc sức. Nàng đã bước vào cái quán này như thế từ một năm nay khi bố nằm bệnh viện vì chứng lao phổi.

Nhưng em chưa thật là khổ. Nàng nhìn thấy anh vẫn chăm chú nghe hàng chân mày rậm đen nhăn nhíu - Mấy con bé mới lớn mới thật là tệ hại. Em biết vì sao em sống sống để làm gì còn mấy cái Linh cái Lan cái Tí cái Nhiễu...không biết cũng không cần biết sống để làm gì . Bọn chúng căm hận đàn ông căm hận gia đình căm hận cả thân xác mình. Cái Linh cha chết bị bà mẹ đem bán lấy tiền đánh bạc khi mới mười bốn. Con bé có ba mươi sáu cân bị ông đồ tể phì nhiêu nặng gần tạ vày vò đến hơn năm người chỉ còn xương bọc da bị quẳng ra đường bệnh hoạn ghẻ lở...Nó hận mẹ nên làm được đồng nào là mua thuốc chích choác. Trong cõi ảo của ma túy nó mới thấy mình đang sống ngầy ngật sống. Cái Lan là một trường hợp đặc biệt.- Nàng chỉ cho anh cô gái mặc cái váy xanh gầy còm với đôi chân khẳng khiu.- Mười lăm tuổi đi bán cà phê mơn mỡn. Bà chủ toa rập với gã công tử con ông chủ trùm vật tư xây dựng của Thị trấn cho con bé uống thuốc mê và một cả một tập thể tha hồ hiếp dâm con bé suốt đêm.  Bé cổ thấp họng kiện thưa thất bại con bé đi hoang và lạc vào đây. Nó căm thù đàn ông nhưng lạ khi đàn ông đi vào nó nó lại sướng mê tơi. Thế mới khổ người cứ gầy rạc đi. Mỗi lần đi khách lại mỗi lần sướng . Em xấu hổ với mình chị ạ ! Và nó quẳng tiền trong đám bạc bài xóc đĩa những đồng tiền mà nó cho là nhớp nhúa. Không cần giữ lại ! Cái Tí khác hơn con một ông bự bỏ nhà đi hoang năm mới mười ba vì không chịu nổi bà mẹ kế. Vào đây nó thách giá trên trời nhưng đại gia vẫn thích gái mười lăm với màn múa bụng tuyệt chiêu . Tiền như giấy  và cái Tí tung hê vào đủ thứ trụy lạc . Nó bảo muốn vào địa ngục vì có khổ lắm cũng đến thế này mà  thôi...

*


Đêm khuya rồi. Nàng ngủ bên cạnh anh đôi mắt tròn xoe đã nhắm lại. Đời nhoáng qua trong một chớp mắt...


Hạ đỏ - Cam Ranh

  • Trích Phúc âm.
  • Bài hát "Quán bên đường" của NS Phạm Duy

* Lê Vũ là bút hiệu thứ hai của Vĩnh Phúc

More...